NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Đêm Trường Sơn đặc quánh như một tấm màn đen khổng lồ. Những tán cây cao vút che kín bầu trời, chỉ còn vài đốm sao yếu ớt len lỏi qua kẽ lá. Trong căn hầm nhỏ đào sâu vào sườn đồi, Hương – cô thanh niên xung phong mới mười chín tuổi – đang cẩn thận châm lại ngọn đèn dầu.
Ngọn lửa run rẩy rồi bừng sáng, soi rõ gương mặt gầy nhưng cứng cỏi của cô.
“Hương, còn thức à?” – giọng anh Dũng, tiểu đội trưởng, vang lên từ cửa hầm.
“Em chờ mấy anh về. Đường đoạn ba vừa bị bom đánh sập, chắc vất vả lắm.”
Dũng cười nhẹ, đặt chiếc mũ cối xuống: “Vất vả quen rồi. Chỉ sợ không kịp thông đường.”
Con đường ấy là huyết mạch. Mỗi ngày, hàng đoàn xe phải đi qua, mang theo lương thực, vũ khí ra tiền tuyến. Chỉ cần chậm một giờ, có thể đổi bằng sinh mạng của nhiều người.
Hương gật đầu, đưa cho anh bát nước. Ngoài kia, những người lính vừa trở về, người đầy bùn đất, có người còn dính máu khô trên áo.
Cô nhìn quanh. Thiếu một người.
“Anh Thành đâu?” – cô hỏi nhỏ.
Không ai trả lời. Dũng cúi xuống, tránh ánh mắt của cô.
Hương hiểu.
Cô quay vào góc hầm, ngồi xuống, hai tay ôm chặt đầu gối. Không phải lần đầu cô mất đồng đội, nhưng mỗi lần như vậy, trái tim lại đau như bị xé ra từng mảnh.
Một lát sau, cô đứng dậy, lau nhanh nước mắt.
“Ngày mai, em xin ra đoạn ba cùng mọi người.”
Dũng lắc đầu: “Em vừa đi ba ngày liền rồi.”
“Nhưng em quen đường. Em sẽ làm nhanh hơn.”
Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
Sáng hôm sau, họ lên đường từ khi sương còn chưa tan. Con đường đất bị bom cày nát, những hố sâu hoắm như vết thương chưa kịp lành. Hương cùng đồng đội dùng xẻng, dùng tay, thậm chí dùng cả thân mình để lấp đất, dựng lại từng đoạn đường.
Đến trưa, tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
“Mọi người tản ra!” – Dũng hét lớn.
Bom nổ liên hồi. Đất đá tung lên mù mịt. Hương lao xuống một hố bom, tim đập dồn dập. Khi tiếng nổ ngừng lại, cô ngẩng lên, nhìn thấy đoạn đường vừa sửa xong lại bị phá tan.
Một người lính bị thương, nằm cách đó không xa.
Không kịp nghĩ, Hương chạy đến. Cô kéo anh vào chỗ an toàn, băng tạm vết thương bằng chiếc khăn của mình.
“Đường… phải thông…” – người lính thều thào.
Hương siết chặt tay anh: “Sẽ thông. Em hứa.”
Chiều xuống, họ lại bắt tay vào làm. Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng xẻng chạm đất, tiếng thở gấp và ý chí không thể dập tắt.
Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường vừa sửa, mọi người đứng lặng đi vài giây. Rồi ai đó bật cười. Một tiếng cười nhẹ, nhưng lan ra như lửa.
Đêm đó, Hương trở về hầm. Cô châm lại ngọn đèn dầu. Ngọn lửa vẫn cháy, nhỏ bé nhưng kiên cường.
Cô lấy giấy ra viết:
“Má ơi, hôm nay tụi con lại giữ được đường. Có người ngã xuống, nhưng tụi con vẫn đứng. Má đừng lo, con vẫn mạnh mẽ lắm…”
Cô dừng bút, nhìn ngọn đèn.
Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nhưng trong lòng cô, có một thứ không bao giờ tắt – niềm tin.
Ngọn đèn ấy, dù gió bom có thổi mạnh đến đâu, vẫn sẽ cháy.
Bởi nó không chỉ là ánh sáng, mà là trái tim của cả một thế hệ.



