Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

Cao Bằng04/07/2026Nông Thị Phương Dung (Trường PTDTBT TH&THCS Phan Thanh, xã Khánh Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xóm vùng cao xã Khánh Xuân, nhiều người vẫn nhắc đến ông Nông Văn Bình – một cựu chiến binh đã bước qua tuổi bảy mươi. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông luôn giữ gìn cẩn thận chiếc đèn dầu cũ đã ngả màu thời gian. Ông kể rằng năm 1972, khi mới tròn đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ. Những ngày hành quân giữa núi rừng Trường Sơn vô cùng gian khổ. Ban ngày bộ đội phải ngụy trang tránh máy bay địch, ban đêm mới tranh thủ hành quân. Chiếc đèn dầu nhỏ được dùng để đọc thư nhà, ghi chép nhật ký và học tập chính trị. Có lần đơn vị bị bom địch đánh phá dữ dội. Nhiều đồ dùng bị hư hỏng nhưng chiếc đèn dầu vẫn còn nguyên. Đồng đội của ông thường nói vui: “Đèn còn sáng là niềm tin còn sáng”. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương. Chiếc đèn dầu được ông giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng nhắc nhớ về những năm tháng chiến tranh. Mỗi lần các em học sinh đến thăm, ông đều thắp chiếc đèn ấy lên và kể về tinh thần kiên cường của thế hệ cha anh. Ánh sáng nhỏ bé ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí vượt khó và niềm tin vào ngày mai hòa bình. Thông điệp: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Thế hệ trẻ cần biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của dân tộc. LÁ THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG Bà Hoàng Thị Lan vẫn lưu giữ một lá thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Đó là lá thư cuối cùng người anh trai gửi về từ chiến trường trước khi anh hy sinh. Năm 1968, anh tình nguyện nhập ngũ khi vừa học xong phổ thông. Trong thư gửi gia đình, anh viết rằng mình rất nhớ quê hương nhưng quyết tâm chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Anh dặn em gái chăm chỉ học tập, giúp đỡ cha mẹ và tin tưởng vào ngày chiến thắng. Những dòng chữ giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả gia đình trong những năm tháng khó khăn. Không lâu sau, đơn vị báo tin anh đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Suốt nhiều năm, lá thư được gia đình nâng niu như một báu vật. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, con cháu lại cùng nhau đọc lại những dòng thư ấy để tưởng nhớ người đã khuất.NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở xóm vùng cao xã Khánh Xuân, nhiều người vẫn nhắc đến ông Nông Văn Bình – một cựu chiến binh đã bước qua tuổi bảy mươi. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông luôn giữ gìn cẩn thận chiếc đèn dầu cũ đã ngả màu thời gian. Ông kể rằng năm 1972, khi mới tròn đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ. Những ngày hành quân giữa núi rừng Trường Sơn vô cùng gian khổ. Ban ngày bộ đội phải ngụy trang tránh máy bay địch, ban đêm mới tranh thủ hành quân. Chiếc đèn dầu nhỏ được dùng để đọc thư nhà, ghi chép nhật ký và học tập chính trị. Có lần đơn vị bị bom địch đánh phá dữ dội. Nhiều đồ dùng bị hư hỏng nhưng chiếc đèn dầu vẫn còn nguyên. Đồng đội của ông thường nói vui: “Đèn còn sáng là niềm tin còn sáng”. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương. Chiếc đèn dầu được ông giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng nhắc nhớ về những năm tháng chiến tranh. Mỗi lần các em học sinh đến thăm, ông đều thắp chiếc đèn ấy lên và kể về tinh thần kiên cường của thế hệ cha anh. Ánh sáng nhỏ bé ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí vượt khó và niềm tin vào ngày mai hòa bình. Thông điệp: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Thế hệ trẻ cần biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của dân tộc. LÁ THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG Bà Hoàng Thị Lan vẫn lưu giữ một lá thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Đó là lá thư cuối cùng người anh trai gửi về từ chiến trường trước khi anh hy sinh. Năm 1968, anh tình nguyện nhập ngũ khi vừa học xong phổ thông. Trong thư gửi gia đình, anh viết rằng mình rất nhớ quê hương nhưng quyết tâm chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Anh dặn em gái chăm chỉ học tập, giúp đỡ cha mẹ và tin tưởng vào ngày chiến thắng. Những dòng chữ giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả gia đình trong những năm tháng khó khăn. Không lâu sau, đơn vị báo tin anh đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Suốt nhiều năm, lá thư được gia đình nâng niu như một báu vật. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, con cháu lại cùng nhau đọc lại những dòng thư ấy để tưởng nhớ người đã khuất.

Ngày nay, dù chiến tranh đã lùi xa nhưng những lời căn dặn trong lá thư vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về trách nhiệm, lòng yêu nước và sự cống hiến cho cộng đồng. Thông điệp: Những người anh hùng không chỉ sống trong lịch sử mà còn sống mãi trong ký ức và lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn