Ngọn đèn không tắt
Giữa những đêm mưa bom ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, một ngọn đèn dầu nhỏ được những nữ thanh niên xung phong thay nhau gìn giữ để dẫn đường cho các đoàn xe vượt trọng điểm. Ngọn đèn ấy đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào ngày chiến thắng.
"Tôi mới mười chín tuổi khi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe chở vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.
Có một trọng điểm mà máy bay địch đánh phá gần như mỗi ngày. Ban ngày bom nổ liên tục, đêm xuống chúng tôi mới tranh thủ sửa đường. Mỗi người chỉ có chiếc cuốc, chiếc xẻng và một ý chí không bao giờ lùi bước.
Đêm ấy, mưa rừng rất lớn. Đất đỏ nhão nhoét, con đường đầy hố bom. Nếu đoàn xe không đi qua kịp trước khi trời sáng thì sẽ trở thành mục tiêu của máy bay địch.
Đội trưởng lấy từ ba lô ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Chị nói:
'Phải giữ ngọn đèn này sáng. Xe nhìn thấy đèn mới biết đường mà đi.'
Chúng tôi thay nhau che ngọn đèn bằng tấm áo mưa, lấy thân mình chắn gió. Có lúc sức ép của bom làm ngọn lửa chỉ còn leo lét, ai cũng nín thở sợ đèn tắt.
Nhờ ánh đèn ấy, từng đoàn xe lặng lẽ vượt qua trọng điểm an toàn. Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần trong màn đêm, tất cả chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau, nơi chúng tôi vừa đứng lại tiếp tục bị bom cày xới. Nhìn con đường tan hoang, tôi càng hiểu rằng chỉ chậm một chút thôi, bao nhiêu người và hàng hóa có thể đã không đến được chiến trường.
Ngày đất nước thống nhất, chúng tôi trở về quê hương. Chiếc đèn dầu năm ấy được đơn vị trao lại cho tôi lưu giữ. Đến nay, nó đã phủ màu thời gian, lớp kính đã mờ, nhưng mỗi khi nhìn thấy, tôi vẫn nhớ những đêm Trường Sơn rực sáng bởi ý chí của tuổi trẻ.
Tôi thường kể với các cháu rằng:
'Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng, mà còn bởi biết bao con người lặng thầm phía sau. Ngọn đèn nhỏ năm ấy không chỉ soi đường cho đoàn xe, mà còn thắp sáng niềm tin của cả một thế hệ vào ngày đất nước hòa bình.'
Đối với tôi, ngọn đèn ấy sẽ mãi không bao giờ tắt, bởi nó là ánh sáng của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng thời hoa lửa.


