Ngọn đèn không tắt của đất Quảng
Câu chuyện kể về chí sĩ yêu nước Huỳnh Thúc Kháng, người con của quê hương Quảng Ngãi. Dù trải qua nhiều năm tù đày tại Côn Đảo, ông vẫn giữ vững khí tiết của một người yêu nước. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao trọng trách Quyền Chủ tịch nước. Cuộc đời của ông là biểu tượng của lòng trung nghĩa, đức thanh liêm và tinh thần cống hiến vì dân tộc.

Mỗi lần nhắc đến Quảng Ngãi, tôi không chỉ nhớ đến những bãi biển đẹp hay những di tích lịch sử, mà còn nhớ đến một người con ưu tú của quê hương – Huỳnh Thúc Kháng.
Ông sinh năm 1876 tại làng Thạnh Bình, huyện Tiên Phước (nay thuộc tỉnh Quảng Nam), nhưng sự nghiệp cách mạng và những đóng góp của ông luôn gắn bó với vùng đất miền Trung, trong đó có Quảng Ngãi – nơi phong trào yêu nước phát triển mạnh mẽ đầu thế kỷ XX. Là một nhà nho đỗ đại khoa, ông có thể chọn cuộc sống yên ổn, nhưng lại quyết định dấn thân vì độc lập của dân tộc.
Khi tham gia phong trào Duy Tân, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo suốt nhiều năm. Trong lao tù, ông không hề khuất phục. Xiềng xích chỉ giam giữ được thân xác, còn ý chí và lòng yêu nước của ông vẫn sáng như ngọn đèn giữa đêm tối.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời Huỳnh Thúc Kháng tham gia Chính phủ. Năm 1946, khi Bác Hồ sang Pháp đàm phán, ông được giao giữ cương vị Quyền Chủ tịch nước. Trước lúc lên đường, Bác Hồ đã gửi gắm niềm tin vào ông. Và bằng bản lĩnh, sự liêm chính cùng tinh thần trách nhiệm, Huỳnh Thúc Kháng đã điều hành đất nước vượt qua giai đoạn đầy khó khăn.
Điều khiến tôi khâm phục nhất ở ông không chỉ là tài năng, mà còn là nhân cách. Cả cuộc đời ông sống giản dị, thanh bạch, luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân. Ông từng căn dặn rằng, người làm việc nước phải giữ được cái tâm trong sáng, không vì danh lợi mà quên đi trách nhiệm với dân.
Ngày nay, khi đến thăm Nhà lưu niệm Huỳnh Thúc Kháng, tôi càng thấm thía những giá trị mà ông để lại. Đó không chỉ là tinh thần yêu nước, mà còn là bài học về sự trung thực, liêm khiết và trách nhiệm của người cán bộ đối với Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa mà Huỳnh Thúc Kháng thắp lên vẫn còn cháy mãi trong lòng các thế hệ hôm nay. Là một người trẻ, tôi hiểu rằng yêu nước không chỉ thể hiện trong thời chiến, mà còn bằng sự nỗ lực học tập, lao động, rèn luyện đạo đức và cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Câu chuyện về Huỳnh Thúc Kháng nhắc nhở chúng ta rằng: một con người có thể ra đi, nhưng những giá trị về lòng yêu nước, khí tiết và tinh thần phụng sự nhân dân sẽ mãi là ánh sáng soi đường cho các thế hệ mai sau.


