Ngọn đèn không tắt giữa ngục tù - Câu chuyện về nữ anh hùng Võ Thị Sáu
“Những câu chuyện thời hoa lửa
Ngọn đèn không tắt giữa ngục tù” - Câu chuyện về nữ anh hùng Võ Thị Sáu
Có những con người sống rất ngắn ngủi, nhưng tên tuổi lại ở mãi với non sông. Có những ngọn lửa dù đi qua bom đạn chiến tranh vẫn chưa từng lụi tàn trong trái tim của nhiều thế hệ trẻ hôm nay. Và khi nhắc đến những người con anh hùng của dân tộc Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, tôi luôn nhớ đến hình ảnh của Võ Thị Sáu - người con gái Đất Đỏ đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc khi mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi đời.
Tôi biết đến chị qua những trang sách lịch sử đã ngả màu thời gian. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra rằng Võ Thị Sáu không chỉ là một nhân vật lịch sử. Chị giống như biểu tượng của lòng yêu nước, của sự can đảm và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong “thời hoa lửa”.
Sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ, thuộc tỉnh Bà Rịa ngày nay, Võ Thị Sáu lớn lên trong cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi những đứa trẻ khác còn vô tư chơi đùa dưới những tán cây, chị đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức. Chính điều đó đã hun đúc trong cô gái nhỏ lòng căm thù giặc sâu sắc.
Năm mười bốn tuổi, chị tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ giao liên, tiếp tế cho cán bộ kháng chiến. Công việc nguy hiểm luôn cận kề, nhưng chưa bao giờ người con gái ấy chùn bước. Trong một lần làm nhiệm vụ, chị đã ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng và nhiều lính Pháp. Từ đó, thực dân Pháp ráo riết truy bắt chị.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là lòng dũng cảm của Võ Thị Sáu khi chiến đấu, mà còn là khí phách kiên cường của chị khi bị bắt giam. Dù bị tra tấn dã man, chị vẫn không khai báo, không phản bội đồng đội. Người con gái tuổi mười sáu ấy đã đối mặt với quân thù bằng ánh mắt bình thản đến lạ thường.
Người ta kể rằng, trong những ngày cuối cùng tại nhà tù Côn Đảo, chị vẫn cất cao tiếng hát. Buổi sáng ra pháp trường, Võ Thị Sáu từ chối bị bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, bầu trời Tổ quốc lần cuối trước khi hy sinh. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hình dung về một bông hoa đỏ rực giữa mưa bom đạn lửa - mong manh nhưng kiêu hãnh vô cùng.
Có lẽ điều làm nên sự bất tử của Võ Thị Sáu không nằm ở tuổi đời hay những chiến công lớn lao, mà nằm ở tinh thần sống vì lý tưởng. Chị ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, chưa kịp sống cho riêng mình. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần viết nên nền độc lập hôm nay.
Giữa cuộc sống hiện đại, khi người trẻ chúng tôi quen với những tiện nghi, đôi lúc dễ than phiền trước khó khăn nhỏ bé, câu chuyện của Võ Thị Sáu khiến tôi tự hỏi: “Nếu sống trong thời chiến, liệu mình có đủ dũng cảm như chị không?”. Có lẽ rất khó để trả lời. Nhưng ít nhất, từ câu chuyện ấy, tôi học được cách sống có trách nhiệm hơn với bản thân, với gia đình và với đất nước.
Lịch sử chưa bao giờ là những con số khô khan hay những trang sách khó nhớ. Lịch sử là những con người bằng xương bằng thịt, đã khóc, đã đau và đã hy sinh để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Võ Thị Sáu chính là một trong những ngọn lửa như thế - ngọn lửa của lòng yêu nước, của tuổi trẻ không sợ hy sinh.
Và tôi tin rằng, chừng nào thế hệ trẻ còn nhắc nhớ những câu chuyện “thời hoa lửa”, chừng đó những người anh hùng như Võ Thị Sáu vẫn còn sống mãi trong trái tim dân tộc Việt Nam.


