NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT - (Linh)
Lấy hình ảnh ngọn đèn dầu trong những đêm mất điện ở vùng cao làm biểu tượng cho ước mơ. Qua tấm gương tự học của Bác Hồ, tác giả nhận ra rằng dù ánh sáng có nhỏ bé, chỉ cần kiên trì giữ lửa, nó sẽ dẫn lối đến thành công.
Ở quê tôi, những đêm mất điện thường dài dằng dặc.Căn nhà nhỏ chìm lỉm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét đặt giữa bàn học. Ngọn lửa nhỏ bé ấy cứ chập chờn, run rẩy theo từng luồng gió lạnh từ đại ngàn thổi về, lúc sáng bừng lên, lúc lại mờ mịt... Nó giống hệt như những ước mơ của tôi thuở ấy – có lúc thật rõ ràng, nhưng cũng có lúc mông lung đến vô cùng.
Đã có lần tôi tự hỏi: “Mình cố công học tập để làm gì, khi mà cuộc sống quanh mình vẫn còn vất vả, thiếu thốn đến thế này?”.
Thế rồi một tối, trong lúc lục tìm mớ sách cũ, tôi vô tình chạm tay vào một cuốn sách nhỏ đã ố vàng theo thời gian. Ngay trang đầu tiên là tấm hình Bác Hồ với nụ cười hiền hậu. Tôi tò mò mở ra đọc. Những dòng chữ kể về hành trình bôn ba của Bác, về những năm tháng Người làm đủ mọi nghề, nếm trải bao gian khổ nơi đất khách quê người chỉ với một ý chí duy nhất: tìm đường cứu nước.
Có một chi tiết khiến tôi phải dừng lại thật lâu: Bác đã tự học trong những điều kiện thiếu thốn đến mức khó tin, nhưng chưa bao giờ Người để ngọn lửa tri thức trong mình lụi tắt.
Tôi ngước lên, nhìn ngọn đèn dầu trước mặt. Ánh sáng của nó yếu ớt, chẳng thể so được với ánh đèn điện rực rỡ phố thị, nhưng nó vẫn bền bỉ cháy, vẫn nỗ lực soi tỏ một góc phòng. Bỗng nhiên, tôi thấy lòng mình sáng tỏ. Nếu một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi còn không chịu đầu hàng trước gió, thì tại sao tôi – một học sinh trẻ tuổi – lại dễ dàng buông xuôi trước khó khăn?
Từ hôm đó, tôi bắt đầu thay đổi. Những đêm mất điện không còn là cái cớ để tôi cho phép mình lười biếng. Tôi kiên nhẫn ngồi bên bàn, dưới ánh sáng vàng đục của ngọn đèn dầu, tỉ mẩn giải từng bài toán, lật từng trang sách.
Có những đêm gió đại ngàn thổi mạnh làm ngọn lửa chao đảo suýt tắt, tôi vội vàng khum bàn tay lại để che chắn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: “Ước mơ của mình cũng giống như ngọn lửa này, cũng cần được bảo vệ và nâng niu như thế.”
Giờ đây, căn nhà của gia đình tôi đã có ánh điện sáng choang, ổn định hơn trước rất nhiều. Thế nhưng, tôi vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ ấy ở một góc bàn học. Không phải để thắp sáng nữa, mà là để nhớ.
Nhớ rằng đã từng có những ngày khó khăn mà tôi muốn bỏ cuộc. Nhớ rằng ánh sáng không nhất thiết phải rực rỡ mới có thể dẫn đường, chỉ cần ta không để nó tắt đi. Và hơn tất cả, tôi nhớ về Bác – người đã thắp lên một ngọn hải đăng vĩ đại cho cả dân tộc từ những ngày tăm tối nhất. Còn tôi, tôi sẽ mãi giữ cho ngọn đèn nhỏ của riêng mình luôn rực cháy.



