Bài viết

Ngọn đèn không tắt - Nguyễn Minh Anh

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn kim chi (TQK9b LCĐ Khoa Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Ba, khi những cơn gió biển thổi về mang theo vị mặn của quê hương, tôi có dịp gặp bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Trong căn nhà nhỏ giản dị, bác kể lại những năm tháng “hoa lửa” bằng giọng trầm ấm nhưng đầy tự hào.
Năm ấy, bác vừa tròn 18 tuổi. Mang theo balo nhỏ và trái tim đầy nhiệt huyết, bác xung phong lên đường. Nhiệm vụ của đơn vị bác là mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường. Những con đường Trường Sơn khi ấy đầy bom đạn, ngày đêm bị cày xới.
“Bom rơi sáng cả bầu trời, đất đá văng khắp nơi. Nhưng ngay sau đó, chúng tôi lại lao ra san lấp hố bom để giữ đường thông suốt,” bác kể.
Ấn tượng nhất là câu chuyện về một đêm mưa lớn. Đường trơn trượt, đoàn xe không thể xác định hướng đi. Nếu dừng lại, hàng hóa sẽ không kịp chi viện cho tiền tuyến. Khi ấy, bác và một đồng đội đã quyết định đứng giữa đoạn đường nguy hiểm, dùng đèn pin làm tín hiệu dẫn đường.
Họ biết rõ nguy hiểm đang cận kề. Nhưng như lời bác nói: “Chiến trường không thể chờ.”
Đoàn xe đã đi qua an toàn. Nhưng sau đó, một trận bom bất ngờ ập đến, người đồng đội của bác đã mãi mãi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn không tắt - Nguyễn Minh Anh | Câu chuyện thời hoa lửa