Ngọn đèn không tắt nơi tuyến lửa Trường Sơn
Ngọn đèn không tắt nơi tuyến lửa Trường Sơn
Những năm tháng của Kháng chiến chống Mỹ là quãng thời gian mà mỗi tấc đất, mỗi con đường đều in dấu chân của những người trẻ tuổi. Trên tuyến Đường Trường Sơn huyền thoại, có biết bao câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng, trong đó có những đoàn viên thanh niên xung phong – những con người đã sống trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Câu chuyện được kể lại từ ký ức của một cựu thanh niên xung phong, khi ấy mới tròn 19 tuổi. Anh cùng đồng đội được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt để kịp thời vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam.
Ban ngày, máy bay địch oanh tạc dữ dội. Đêm xuống, khi ánh pháo sáng vừa tắt, họ lại lặng lẽ lên đường. Không đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có những bước chân vội vã và tiếng cuốc xẻng hòa trong bóng tối. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá nhão nhoẹt, nhưng không ai dừng lại. Bởi họ hiểu: chậm một giờ là chiến trường có thể thiếu đạn, thiếu lương thực.
Trong đội có một cô gái trẻ, tên là Hòa. Cô luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi khi nghỉ tay, Hòa lại thắp đèn lên, che bằng tấm áo để ánh sáng không bị lộ. Ánh đèn ấy không chỉ để soi đường, mà còn để mọi người đọc thư nhà, viết vội vài dòng nhật ký, hay đơn giản là nhìn thấy nhau giữa bóng tối mịt mùng.
Một đêm nọ, sau trận bom lớn, con đường bị cày nát. Đơn vị nhận lệnh phải thông đường trước bình minh. Tất cả dồn sức làm việc không ngừng nghỉ. Khi gần hoàn thành, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt.
Sau vụ nổ, mọi người gọi tên nhau trong hoảng loạn. Hòa không trả lời.
Khi tìm thấy cô, chiếc đèn dầu vẫn còn cháy le lói bên cạnh. Hòa đã hy sinh, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt chiếc đèn như cố giữ lại chút ánh sáng cuối cùng cho đồng đội.
Đêm hôm đó, con đường vẫn được thông. Những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào Nam.
Sau này, mỗi khi nhắc lại, những người đồng đội cũ đều nói rằng: “Ngọn đèn của Hòa chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong lòng những người ở lại.”



