Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở ĐỒNG LỘC

Mười cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc đã dùng tuổi thanh xuân để giữ vững mạch máu giao thông giữa mưa bom bão đạn. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng tinh thần quả cảm vẫn sống mãi với non sông đất Việt.

Gia Lai13/05/2026LÝ THỊ ANH ĐÀO (Chi đoàn: 10A1- Đoàn trường PTDTNT THCS và THPT Vĩnh Thạnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó Đồng Lộc chỉ toàn đất đỏ và hố bom. Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá, ban đêm thanh niên xung phong lại lao ra san lấp đường để xe vào Nam.

Mười cô gái tiểu đội 4 lúc nào cũng cười. Bom nổ đùng đoàng vậy mà các chị vẫn hát vang cả núi rừng.

Có hôm vừa lấp xong hố bom, đất còn nóng bỏng chân thì còi báo động rú lên. Máy bay lại tới. Chúng tôi lao xuống hầm trú ẩn. Riêng mấy chị còn quay lại kéo những tấm gỗ chắn đường để xe kịp qua.

Tiếng bom nổ rung trời. Đất đá phủ kín cả quả đồi.

Lúc im tiếng bom, mọi người đào bới trong tuyệt vọng. Đến khi tìm được các chị thì ai cũng nghẹn không nói thành lời.

Đêm ấy Đồng Lộc không còn tiếng hát nữa. Chỉ còn tiếng khóc hòa trong tiếng gió Lào rát bỏng.

Nhưng từ sau sự hy sinh ấy, đoàn xe vẫn tiếp tục vào Nam. Không ai lùi bước nữa. Người ta bảo mười cô gái đã hóa thành những ngọn đèn soi đường cho cả dân tộc đi tới ngày thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn