Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở TAM BÌNH

Tại xã Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, có một người mẹ sinh năm 1937 – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ở. Mảnh đất miền Tây hiền hòa với ruộng lúa thẳng cánh cò bay đã chứng kiến tuổi thơ của mẹ lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.

Cần Thơ26/02/2026Huỳnh Thị Trường An (Đoàn xã Hòa An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở TAM BÌNH

Tại xã Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, có một người mẹ sinh năm 1937 – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ở. Mảnh đất miền Tây hiền hòa với ruộng lúa thẳng cánh cò bay đã chứng kiến tuổi thơ của mẹ lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.

Mẹ không phải người quen với sách vở nhiều, nhưng mẹ thuộc lòng những điều quan trọng nhất: yêu nước, thương con và giữ trọn khí tiết. Thời chiến, giữa bom đạn và thiếu thốn, mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi con, vừa âm thầm góp sức cho cách mạng. Những đêm không trăng, tiếng xuồng khua nhẹ trên sông, lòng người thắt lại vì lo âu – nhưng mẹ vẫn kiên cường.

Người ta nói chiến tranh tàn nhẫn nhất khi lấy đi những người con. Với mẹ, nỗi đau ấy không chỉ một lần. Mỗi tờ giấy báo tin là một lần tim người mẹ như ngừng đập. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ lau nước mắt, tiếp tục sống, tiếp tục tin vào ngày đất nước hòa bình. Có những nỗi đau không thể gọi tên, nhưng lại làm nên sức mạnh bền bỉ nhất của dân tộc này.

Sau ngày thống nhất, khi tiếng súng im, mẹ trở về với ruộng vườn, với cuộc sống giản dị nơi quê nhà. Căn nhà nhỏ ở Tam Bình không có điều gì đặc biệt, nhưng trong đó chứa đựng một lịch sử sống. Mỗi kỷ vật, mỗi tấm bằng Tổ quốc ghi công là một phần máu thịt của gia đình và của đất nước.

Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng không phải là phần thưởng, mà là sự tri ân. Đó là cách Tổ quốc cúi đầu trước sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Ở.

Có người hỏi: điều gì làm nên anh hùng? Không phải những lời hô vang, mà là sự lựa chọn đứng về phía điều đúng đắn, dù phải trả giá đắt đến đâu.

Giữa nhịp sống hôm nay, khi trẻ em lớn lên trong hòa bình, câu chuyện của mẹ nhắc chúng ta nhớ rằng tự do không tự nhiên mà có. Nó được dệt bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những gia đình bình dị.

Ngọn đèn trong căn nhà nhỏ ở Tam Bình vẫn sáng mỗi tối. Và ánh sáng ấy, theo một nghĩa sâu xa hơn, chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở TAM BÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa