THỜI HOA LỬA – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG
Có những người mẹ cả cuộc đời chỉ mong con mình được bình yên trở về. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ đã lần lượt tiễn những người con yêu quý ra trận, rồi âm thầm chịu đựng những cuộc chia ly không ngày gặp lại.
Có những người mẹ cả cuộc đời chỉ mong con mình được bình yên trở về. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ đã lần lượt tiễn những người con yêu quý ra trận, rồi âm thầm chịu đựng những cuộc chia ly không ngày gặp lại.
Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường là hình ảnh của một người mẹ như thế – một người mẹ đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng tình yêu thương, sự hy sinh và một nghị lực phi thường.
Trong những năm đất nước chìm trong khói lửa, quê hương không còn những ngày bình yên. Tiếng bom, tiếng súng trở thành một phần của cuộc sống. Những người con trai, người con gái của quê hương lần lượt lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Với người mẹ, ngày con lên đường là ngày vừa tự hào, vừa chất chứa nỗi lo.
Mẹ tiễn con bằng những lời dặn dò giản dị. Có thể chỉ là một ánh mắt, một cái nắm tay, một lời nhắn: “Con cố gắng giữ gìn sức khỏe, ngày chiến thắng trở về…”
Nhưng chiến tranh đâu cho mẹ những điều giản dị ấy.
Có những người con ra đi rồi mãi mãi không trở về. Có những lá thư cuối cùng trở thành kỷ vật. Có những nỗi nhớ theo mẹ suốt cả cuộc đời.
Mỗi lần nghe tin con hy sinh, trái tim người mẹ như một lần bị xé nát.
Nhưng mẹ vẫn phải sống.
Sống để giữ lấy ký ức về những người con. Sống để kể lại cho thế hệ sau biết rằng đã từng có những người trẻ tuổi dám rời mái nhà, rời vòng tay mẹ để đi vào nơi bom đạn.
Nỗi đau của mẹ là nỗi đau riêng, nhưng sự hy sinh của những người con lại thuộc về Tổ quốc.
Vì thế, mẹ đã biến nước mắt thành sự kiên cường. Mẹ không chỉ là người chờ đợi phía sau chiến trường, mà chính mẹ cũng là một phần của cuộc chiến – một người mẹ âm thầm góp sức, chịu đựng mất mát để đất nước có ngày hòa bình.
Thời hoa lửa đã đi qua.
Hôm nay, những con đường quê đã bình yên, những cánh đồng lại xanh màu lúa mới. Trẻ em được lớn lên trong tiếng cười, không còn phải nghe tiếng bom đạn. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là những cuộc đời đã hy sinh.
Và phía sau mỗi người lính ngã xuống là một người mẹ đã mất đi một phần máu thịt của mình.
Nhắc đến Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường, chúng ta càng thấm thía giá trị của hai chữ hòa bình.
Hòa bình được viết nên từ máu xương của những người đã nằm lại.
Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân của những người lính.
Và hòa bình cũng được đánh đổi bằng những giọt nước mắt âm thầm của những người mẹ.
Xin được cúi đầu tri ân mẹ – người mẹ đã đi qua một thời hoa lửa bằng tình yêu thương vô tận và sự hy sinh cao cả.
Mẹ có thể mất đi những người con,
nhưng những người con ấy không bao giờ mất đi trong lịch sử.
Tên tuổi của họ, sự hy sinh của họ và tình mẹ bao la của những người mẹ Việt Nam sẽ mãi được khắc ghi trong lòng quê hương, đất nước.
Xin tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường –
người mẹ của thời hoa lửa,
người mẹ đã góp một phần máu thịt của mình cho ngày đất nước thanh bình.



