Bài viết

Ngọn đèn không tắt trên bến Vĩnh Tế

An Giang25/04/2026Phạm Minh An (Xã đoàn Vĩnh Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng biên giới An Giang – Kiên Giang không chỉ là nơi giao tranh, mà còn là tuyến vận chuyển quan trọng của cách mạng. Dọc theo kênh Vĩnh Tế – con kênh lịch sử nối liền hai tỉnh – biết bao con người đã âm thầm góp sức cho kháng chiến.

Má Bảy Thắm sống trong một căn nhà lá đơn sơ ven kênh. Ban ngày, má là người nông dân bình dị, chèo xuồng đi cắt lúa, mò cua bắt cá. Nhưng khi đêm xuống, căn nhà nhỏ ấy lại trở thành nơi trú ẩn an toàn cho cán bộ, chiến sĩ. Má thường nói: “Còn cái chòi này, còn chỗ cho tụi nhỏ cách mạng về.”

Có lần, địch càn quét bất ngờ. Chú Tư Lực – khi đó là du kích trẻ – bị thương nặng, được đưa về nhà má. Không có thuốc men đầy đủ, má Bảy dùng lá rừng, nấu nước, thức trắng nhiều đêm để chăm sóc. Bên ngoài, tiếng xuồng máy của địch rền vang, ánh đèn pha quét sáng cả khúc kênh. Nhưng trong căn chòi nhỏ, một ngọn đèn dầu vẫn le lói – ánh sáng của niềm tin và lòng quả cảm.

Khi chú Tư hồi phục, má lại lặng lẽ tiễn chú đi trong đêm, đưa theo ít gạo, ít khô cá. Má không giữ lại gì cho riêng mình, ngoài niềm tin vào ngày đất nước yên bình.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Chú Tư trở về tìm má Bảy, nhưng căn chòi nhỏ ngày nào chỉ còn lại nền đất và một cây đước già. Người dân kể lại: má đã mất trong một lần bị địch phát hiện khi che giấu cán bộ.

Đứng bên bến kênh Vĩnh Tế, chú Tư lặng người. Dòng nước vẫn trôi, như mang theo ký ức của một thời hoa lửa. Ngọn đèn dầu năm xưa tuy đã tắt, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn trong lòng những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn