Bài viết

Ngọn đèn không tắt trong đêm trường

Có những người anh hùng không cầm súng trên tay, nhưng trái tim họ lại là thành trì vững chãi nhất. Câu chuyện về mẹ Thứ không chỉ là nỗi đau của sự mất mát, mà là biểu tượng cho lòng yêu nước bao la của những người phụ nữ Việt Nam – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.

Gia Lai15/05/2026Huỳnh Anh Tuấn (11A2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", có một ngôi nhà nhỏ tại Điện Bàn luôn là nơi trú ẩn an toàn cho các chiến sĩ cách mạng. Chủ nhân của ngôi nhà ấy là một người mẹ nhỏ nhắn, tảo tần nhưng có ý chí sắt đá.

Cuộc đời mẹ là một chuỗi những lần tiễn con đi nhưng không có ngày gặp lại. Chín lần mẹ nhận giấy báo tử của con trai, rồi đến lượt con rể và cháu ngoại cũng ngã xuống. Người ta kể rằng, mỗi lần nhận tin dữ, lòng mẹ như thắt lại, nhưng mẹ không cho phép mình gục ngã. Trong vườn nhà mẹ, có những hầm bí mật được đào sâu dưới lòng đất. Đêm đêm, mẹ vẫn ngồi bên ngọn đèn dầu, vừa khâu vá vừa lắng nghe động tĩnh, canh chừng cho cán bộ nằm vùng ngay dưới chân mình.

Có những lúc quân địch đổ bộ, mẹ bình thản ngồi nhai trầu trước hiên nhà, lấy thân mình làm "lá chắn" sống để che mắt giặc. Sự hy sinh của mẹ Thứ không chỉ nằm ở số lượng những người con mẹ đã hiến dâng, mà còn ở bản lĩnh kiên cường, một lòng tin sắt son vào ngày toàn thắng. Hình ảnh người mẹ già móm mém bên mâm cơm với những chiếc bát trống không để tưởng nhớ các con đã trở thành một biểu tượng bất hủ, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn không tắt trong đêm trường | Câu chuyện thời hoa lửa