Bài viết

Ngọn đèn trên ngã ba Đồng Lộc

Câu chuyện về người con gái thanh niên xung phong quả cảm nơi "tọa độ chết", dùng chiếc đèn pin và lá cờ đỏ dẫn lối cho hàng vạn chuyến xe vào Nam giữa mưa bom bão đạn.

Ninh Bình20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc trở thành túi bom khổng lồ hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn trút xuống mỗi ngày đêm nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Ở tuổi mười sáu trăng tròn, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bình gác lại giấc mơ giảng đường để tham gia vào lực lượng thanh niên xung phong, bám trụ kiên cường tại mặt đường rực lửa. Nhiệm vụ của bà và đồng đội vô cùng hiểm nguy: rà phá bom nổ chậm, san lấp hố bom và điều phối các đoàn xe quân sự đi qua trọng điểm an toàn.

​Đêm đêm, khi bóng tối bao trùm và máy bay địch không ngừng gầm rú trên đầu thả pháo sáng, bà Bình cùng tổ tiêu binh lại lao ra mặt đường. Chỉ với một chiếc còi nhỏ, một chiếc đèn pin che nửa ánh sáng và lá cờ đỏ trên tay, bà đứng hiên ngang giữa những làn khói bom chưa kịp tan để làm "cột mốc sống". Có những đêm bom nổ sát bên, đất đá vùi lấp cả người, nhưng ngay khi vừa được đồng đội bới lên, bà lại phủi bụi đất, tiếp tục cầm đèn ra hiệu cho xe chạy. Tiếng bom nổ inh tai nhức óc không thể dập tắt được ý chí sắt đá của người con gái nhỏ nhắn miền đất học Hà Tĩnh.

​Chiến tranh đi qua, ngọn lửa năm xưa đã lùi xa nhưng những vết thương trên cơ thể khi trái gió trở trời vẫn luôn nhắc nhở bà về một thời oanh liệt. Trở về đời thường với mái tóc đã bạc phơ, bà Bình vẫn giữ vẹn nguyên ký ức về mười cô gái Đồng Lộc anh dũng và những đêm không ngủ giữ đường cho xe qua. Với bà, những năm tháng thanh xuân dâng hiến cho Tổ quốc nơi ngã ba rực lửa ấy chính là quãng thời gian đẹp đẽ và tự hào nhất trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn