Bài viết

NGỌN ĐÈN TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Lan – một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn – đã dũng cảm đứng giữa mưa bom để dẫn đường cho đoàn xe vận tải vượt qua khu vực nguy hiểm. Nhờ sự hy sinh của cô, đoàn xe hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Câu chuyện ca ngợi lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự cống hiến của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến.

Thái Nguyên14/06/2026K22-LOGISTICS 1 KHOA KINH DOANH & LOGISTIC (Trường đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước là một giai đoạn hào hùng nhưng cũng đầy mất mát trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Khi tiếng bom đạn vang lên khắp mọi miền đất nước, hàng triệu người con Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng và thậm chí cả tính mạng của mình để bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó có những người lính nơi chiến trường ác liệt, có những người mẹ nơi hậu phương và có cả những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ. Câu chuyện về Lan – một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn – là một trong những câu chuyện tiêu biểu về tinh thần dũng cảm, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh.

Tuổi trẻ lên đường

Lan sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Nghệ An. Từ nhỏ, cô đã quen với những buổi theo mẹ ra đồng, những chiều chăn trâu trên triền đê và những đêm học bài dưới ánh đèn dầu leo lét. Năm Lan vừa tròn mười tám tuổi, chiến tranh ngày càng ác liệt. Những đoàn thanh niên trong xã lần lượt viết đơn tình nguyện lên đường phục vụ kháng chiến. Người anh trai của Lan cũng nhập ngũ và hành quân vào Nam chiến đấu. Một buổi tối, sau khi nghe đài phát thanh nói về tình hình chiến trường, Lan lặng lẽ viết đơn xin gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Vài tuần sau, cô cùng hàng chục thanh niên trong huyện lên đường nhận nhiệm vụ tại tuyến đường Trường Sơn.

Những ngày trên tuyến lửa

Trường Sơn hiện ra trước mắt Lan không giống những gì cô từng tưởng tượng. Đó không chỉ là những cánh rừng bạt ngàn mà còn là nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn của kẻ thù. Công việc của đơn vị thanh niên xung phong vô cùng gian khổ. Ban ngày, họ đào hầm trú ẩn, san lấp hố bom, sửa đường. Ban đêm, họ dẫn đường cho các đoàn xe vận tải chở lương thực, thuốc men và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Có những hôm vừa lấp xong một hố bom thì máy bay lại xuất hiện, đất đá tung lên mù mịt, cả đơn vị phải lao xuống hầm trú ẩn.

Sau mỗi trận bom, mọi người lại tiếp tục công việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lan dần quen với tiếng máy bay gầm rú trên đầu, quen với những bữa cơm vội vàng bên sườn núi và cả những đêm thức trắng giữa rừng sâu. Tuy cuộc sống thiếu thốn và nguy hiểm, nhưng tình đồng đội luôn khiến mọi người cảm thấy ấm áp. Buổi tối, sau giờ làm việc cả đơn vị thường quây quần bên bếp lửa. Người kể chuyện quê hương, người hát những bài ca cách mạng, người đọc thư gia đình gửi tới. Tiếng cười vang lên giữa núi rừng như xua tan mọi hiểm nguy đang chực chờ phía trước.

Cơn mưa bom giữa đêm

Một đêm cuối năm 1968, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo đảm cho một đoàn xe vận tải lớn vượt qua ngầm Khe Cạn, đây là khu vực đặc biệt nguy hiểm vì thường xuyên bị máy bay địch tập kích. Trời đổ mưa rất lớn, nước suối dâng cao làm dòng chảy trở nên dữ dội, đêm tối đen như mực khiến việc xác định lối đi vô cùng khó khăn. Khoảng nửa đêm khi đoàn xe chuẩn bị di chuyển tiếng còi báo động bất ngờ vang lên thì máy bay địch xuất hiện. Từng quả bom rít qua không trung rồi phát nổ dữ dội. Mặt đất rung chuyển, cây cọc tiêu dẫn đường duy nhất bên ngầm bị sức ép của bom hất tung xuống dòng nước. Sau đợt ném bom, con đường hoàn toàn chìm trong bóng tối các lái xe lo lắng, nếu không qua được ngầm trước khi trời sáng, đoàn xe sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay địch.

Quyết định dũng cảm

Đội trưởng nhìn dòng nước chảy xiết rồi nói:

– Phải có người đứng làm mốc dẫn đường.

Mọi người im lặng. Ai cũng hiểu nhiệm vụ ấy nguy hiểm đến mức nào. Nếu máy bay quay lại hoặc dòng nước bất ngờ dâng cao, người đứng giữa ngầm có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Lan bước lên phía trước.

– Để em đi.

Đội trưởng lắc đầu:

– Em còn trẻ lắm.

Lan mỉm cười:

– Ai cũng trẻ mà chị.

Nói rồi cô cầm chiếc đèn bão, buộc chặt dây an toàn quanh người và chạy ra giữa dòng nước, mưa tạt vào mặt đau rát, dòng nước lạnh buốt chảy xiết quanh chân nhưng Lan vẫn đứng vững giơ cao ngọn đèn. Ánh sáng nhỏ bé lập lòe giữa màn đêm. Từ xa, những chiếc xe đầu tiên bắt đầu tiến tới từng chiếc một băng qua ngầm an toàn.Các chiến sĩ lái xe nhìn thấy ngọn đèn ấy như nhìn thấy niềm hy vọng.

Sự hy sinh thầm lặng

Khi chiếc xe cuối cùng sắp vượt qua, tiếng động cơ máy bay lại vang lên. Một đợt tập kích mới bắt đầu bom nổ liên tiếp quanh khu vực ngầm.

Đồng đội hô lớn:

– Lan! Mau quay lại!

Nhưng lúc ấy chiếc xe cuối cùng vẫn chưa qua khỏi vùng nguy hiểm. Lan tiếp tục đứng yên, ngọn đèn vẫn được giơ cao. Chiếc xe cuối cùng an toàn sang bờ bên kia. Ngay lúc ấy, một tiếng nổ dữ dội vang lên, khói bụi bao trùm cả khu vực. Khi mọi người lao tới nơi Lan đứng, chỉ còn lại chiếc đèn bão méo mó nằm bên dòng nước. Lan đã mãi mãi nằm lại tuổi mười chín.

Ánh sáng còn mãi

Sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tục hành trình vào Nam những người lính lặng lẽ dựng một tấm bia gỗ nhỏ bên bờ suối, trên đó họ khắc dòng chữ:"Người con gái đã soi sáng con đường chiến thắng". Chiến tranh tiếp tục kéo dài thêm nhiều năm nữa, rất nhiều đoàn xe đã đi qua nơi ấy. Rất nhiều người lính đã nghe kể về cô gái trẻ đứng giữa mưa bom để giữ cho con đường không bị gián đoạn. Câu chuyện về Lan lan truyền khắp tuyến đường Trường Sơn như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn