Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

“Ngọn đèn trong đêm” là một câu chuyện hư cấu giàu cảm xúc, tái hiện hình ảnh giản dị mà sâu sắc của hậu phương trong những năm tháng chiến tranh. Qua hình ảnh cậu bé Tí với niềm tin hồn nhiên vào ánh đèn nhỏ nơi mái nhà, câu chuyện khắc họa tình cảm gia đình thiêng liêng, sự chờ đợi bền bỉ và niềm hy vọng không bao giờ tắt. Tác phẩm gửi gắm thông điệp ý nghĩa: trong những thời khắc khó khăn nhất, chính tình yêu và niềm tin của con người đã trở thành ánh sáng soi đường, tiếp thêm sức mạnh cho n

Thái Nguyên09/04/2026Hoàng Thị Thanh Tú (Trường Mầm non Kha Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

Ở một làng quê nhỏ nép mình bên dòng sông hiền hòa, có một cậu bé tên là Tí. Tí năm nay mới năm tuổi, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt lúc nào cũng sáng lên niềm vui.

Nhà Tí ở cuối làng, mái tranh đơn sơ. Bố của Tí là bộ đội, đã đi xa từ khi Tí còn rất nhỏ. Cậu chỉ nhớ bố qua những câu chuyện mẹ kể và tấm ảnh cũ đặt trang trọng trên bàn.

Mỗi tối, khi trời bắt đầu tối, mẹ lại thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp soi sáng cả căn nhà.

Tí thường hỏi:

– Mẹ ơi, sao tối nào mẹ cũng thắp đèn vậy?

Mẹ mỉm cười:

– Để bố con, ở nơi xa, nếu có đi qua cũng biết đường mà về.

Tí nghe vậy, đôi mắt tròn xoe. Từ hôm đó, cậu tin rằng ánh đèn nhỏ ấy có thể dẫn đường cho bố.

Một đêm nọ, trời trở gió lớn. Gió rít qua mái nhà, làm ngọn đèn chao đảo. Tí thấy vậy liền chạy lại, lấy hai tay nhỏ xíu che quanh ngọn lửa.

– Đừng tắt nhé… bố còn chưa về đâu…

Ngọn đèn run rẩy trong gió, nhưng vẫn sáng.

Mẹ đứng nhìn con, mắt đỏ hoe.

– Con làm gì vậy Tí?

– Con giữ đèn cho bố. Nếu đèn tắt, bố không tìm được đường về đâu mẹ…

Mẹ ôm Tí vào lòng, siết chặt.

Từ hôm đó, tối nào Tí cũng ngồi bên ngọn đèn. Có hôm buồn ngủ díp cả mắt, cậu vẫn cố gắng ngồi thức.

– Mẹ ơi, bố có thấy đèn không?

– Có chứ con… bố nhất định sẽ thấy…

Một ngày kia, làng quê đón tin vui: hòa bình đã trở lại.

Mọi người vui mừng, ôm nhau, cười nói rộn ràng. Tí chưa hiểu hết “hòa bình” là gì, chỉ thấy mẹ cười nhiều hơn, mắt long lanh như có nắng.

Tối hôm đó, mẹ vẫn thắp đèn.

Tí ngạc nhiên:

– Mẹ ơi, hòa bình rồi, mình có cần thắp đèn nữa không?

Mẹ xoa đầu Tí:

– Cứ thắp con nhé… biết đâu hôm nay bố về…

Tí gật đầu, lại ngồi bên ngọn đèn quen thuộc.

Đêm xuống, gió nhẹ hơn mọi ngày. Ánh đèn vàng vẫn lung linh.

Bỗng… ngoài cổng có tiếng gọi:

– Có ai ở nhà không?

Tí giật mình, đứng bật dậy. Cậu chạy ra, tim đập nhanh.

Ngoài cổng, một người đàn ông mặc bộ quân phục đã cũ, đứng lặng lẽ. Ánh mắt ông ấm áp, nhìn Tí không rời.

– Con… là Tí phải không?

Tí ngơ ngác, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu reo lên:

– Bố!

Cậu lao vào ôm chầm lấy người đàn ông.

Người bố cúi xuống, ôm con thật chặt. Mẹ đứng phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi.

Đêm hôm ấy, ngọn đèn trong căn nhà nhỏ vẫn sáng. Nhưng lần này, không phải để chờ đợi nữa…

Mà là để soi sáng niềm hạnh phúc đoàn viên.

Tí ngồi giữa bố và mẹ, cười rạng rỡ:

– Con biết mà… bố nhìn thấy đèn nên mới về!

Người bố xoa đầu con, giọng trầm ấm:

– Ừ… nhờ ngọn đèn của con… bố đã tìm được đường về nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa