Ngọn đèn trong đêm
Năm 1952, ở một làng nhỏ ven sông Hồng, cậu bé Lâm mới mười hai tuổi đã quen với tiếng súng vọng từ xa. Cha em là du kích tham gia kháng chiến chống Pháp, còn mẹ ngày ngày gánh gạo nuôi bộ đội. Mỗi tối, khi cả làng tắt đèn để tránh máy bay địch, mẹ Lâm vẫn thắp một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trong góc bếp. “Mẹ không sợ lộ ánh sáng sao?” Lâm hỏi. Mẹ xoa đầu em: “Đèn này để cha con tìm đường về.”
Một đêm mưa, cha Lâm trở về thật, áo quần ướt sũng nhưng ánh mắt sáng rực. Ông kể về những trận đánh ở chiến khu, về niềm tin ngày đất nước độc lập. Ngọn đèn dầu lay lắt giữa gió, soi rõ gương mặt hạnh phúc của cả gia đình.
Hai mươi năm sau, năm 1972, Lâm đã là một chiến sĩ trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trước giờ hành quân, anh lấy trong ba lô ra chiếc đèn dầu nhỏ – kỷ vật mẹ trao ngày lên đường.
Đêm Trường Sơn tối mịt, bom đạn xé ngang bầu trời. Trong khoảnh khắc nghỉ chân, Lâm thắp đèn. Ánh sáng nhỏ bé nhưng ấm áp lạ thường. Anh nhớ lời mẹ: “Đèn để người thân tìm thấy nhau.”
Lâm mỉm cười. Anh hiểu, không chỉ cha anh đã tìm được đường về năm xưa, mà cả dân tộc rồi cũng sẽ tìm được con đường hòa bình.
Ngọn đèn nhỏ vẫn cháy giữa đêm dài, như niềm tin không bao giờ tắt.



