Ngọn đèn trong đêm
Câu chuyện kể về một kỷ niệm giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc đời của Bác Hồ, thể hiện tinh thần yêu nước, sự quan tâm đến con người và lối sống giản dị của Người.

Một đêm mùa đông ở chiến khu Việt Bắc, trời rét buốt, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây. Trong căn lán nhỏ, ánh đèn dầu le lói vẫn còn sáng. Bác Hồ vẫn đang ngồi làm việc, bên chồng tài liệu còn dang dở.
Bỗng bên ngoài có tiếng bước chân rón rén. Một chiến sĩ trẻ được phân công gác đêm đi ngang qua, thấy đèn còn sáng, anh ghé vào khẽ nói:
“Thưa Bác, trời đã khuya rồi, Bác nên nghỉ ngơi ạ.”
Bác ngẩng lên, mỉm cười hiền hậu:
“Chú còn thức gác, Bác sao có thể ngủ yên được?”
Người đứng dậy, khoác chiếc áo đã sờn vai rồi bước ra ngoài. Thấy người chiến sĩ chỉ mặc một chiếc áo mỏng, Bác liền cởi chiếc áo của mình đưa cho anh:
“Trời lạnh thế này, chú mặc thêm vào cho ấm. Giữ sức khỏe để còn làm nhiệm vụ.”
Chiến sĩ bối rối từ chối, nhưng Bác nhẹ nhàng đặt áo vào tay anh. Ánh mắt Người ấm áp hơn cả ngọn lửa giữa đêm đông.
Đêm ấy, ngọn đèn trong lán vẫn sáng, nhưng trong lòng người chiến sĩ trẻ còn có một “ngọn đèn” khác—đó là tình thương và tấm gương của Bác, soi sáng con đường anh sẽ đi suốt cuộc đời.



