Ngọn đèn trong đêm (4)
Ngọn đèn trong đêm

Tôi gặp ông vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã tắt dần trên mái nhà cũ. Ông là một cựu chiến binh, mái tóc bạc trắng, đôi mắt vẫn sáng như giữ lại cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.
Ông kể, năm 18 tuổi, ông rời quê lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông không nghĩ nhiều về sống chết, chỉ đơn giản là “đất nước gọi thì mình đi”. Những ngày hành quân giữa rừng, đói, khát, sốt rét, nhưng điều đáng sợ nhất lại là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống.
Có lần, đơn vị ông bị phục kích. Bom đạn nổ dày đặc. Người bạn thân nhất của ông đã hy sinh ngay trước mắt ông. Ông nói, đó là lần đầu tiên ông bật khóc giữa chiến trường.
“Nhưng khóc xong thì phải đứng dậy chiến đấu tiếp.”
Chiến tranh kết thúc, ông trở về, mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn trong ký ức. Ông sống giản dị, lặng lẽ, không bao giờ nhắc nhiều về những gì mình đã trải qua.
Khi tôi hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất, ông chỉ cười:
“Là mình đã sống sót để kể lại cho tụi con nghe.”
Câu chuyện của ông giống như một ngọn đèn nhỏ trong đêm, không rực rỡ nhưng đủ để soi sáng cho thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.



