Ngọn đèn trong đêm
Ngọn đèn trong đêm
Năm 1943, làng Đông Phú chìm trong sự kiểm soát gắt gao của chính quyền thực dân. Đêm nào cũng vậy, tiếng giày lính tuần tra dội trên con đường đất, khiến dân làng chẳng ai dám ra khỏi nhà sau khi trời tối.
Trong căn nhà tranh ở cuối làng, anh Lâm – một thầy giáo trẻ – vẫn lặng lẽ chong đèn. Nhưng ít ai biết rằng, ngoài việc dạy chữ, anh còn là một người hoạt động cách mạng bí mật.
Ban ngày, anh giảng cho trẻ con học chữ quốc ngữ. Ban đêm, anh chép truyền đơn, tài liệu, rồi tìm cách chuyển cho các cơ sở khác. Những tờ giấy mỏng ấy chứa đựng hy vọng về một đất nước tự do, nhưng cũng có thể đổi lấy tù đày, thậm chí là cái chết.
Một đêm nọ, khi đang giấu tài liệu vào hũ gạo, anh nghe tiếng gõ cửa dồn dập.
“Lâm! Mở cửa! Lính đang khám nhà!”
Đó là bác Tư – người liên lạc trong làng.
Không kịp suy nghĩ, anh nhét xấp tài liệu vào dưới nền đất, phủ rơm lên rồi bình tĩnh ra mở cửa. Ba tên lính xộc vào, lục tung mọi thứ. Chúng lật cả bàn thờ, đổ cả chum nước, nhưng không tìm thấy gì.
Trước khi rời đi, một tên nhìn thẳng vào anh:
“Đừng để tao quay lại lần nữa.”
Cánh cửa đóng sầm lại. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định.
Vài ngày sau, anh nhận được tin: một cơ sở cách mạng ở xã bên bị lộ, nhiều người bị bắt. Mạng lưới đang bị truy quét gắt gao.
Tối hôm đó, anh Lâm quyết định rời làng để lên căn cứ. Trước khi đi, anh để lại cuốn vở cho học trò, trong đó có dòng chữ:
"Học chữ để hiểu, hiểu để sống cho xứng đáng."
Anh ra đi trong đêm, chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ và niềm tin không lay chuyển.
Ngọn đèn trong căn nhà tranh tắt đi, nhưng một “ngọn đèn” khác – ngọn đèn của lý tưởng – vẫn tiếp tục cháy, lan từ người này sang người khác, cho đến ngày đất nước được tự do.


