NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi quê hương chìm trong khói lửa và bom đạn tàn phá khắp nơi, đã có biết bao con người sống âm thầm nhưng vô cùng cao đẹp. Người mà tôi muốn nhắc đến là một người mẹ Việt Nam anh hùng, thế nhưng với bà con trong xóm, ai cũng thân thương gọi bà bằng cái tên giản dị: “má Tư”.Má Tư sống trong một mái nhà đơn sơ bên mé sông. Chồng qua đời từ sớm, bà một mình vất vả nuôi ba người con trưởng thành. Khi chiến tranh bùng nổ, quê hương ngập trong tiếng bom và khói đạn, các con của má cũng lần lượt lên đường ra trận để bảo vệ đất nước.
Trong ngày tiễn con đi, má Tư không rơi nước mắt. Bà chỉ âm thầm chỉnh lại áo quần cho con rồi nhẹ nhàng dặn dò: “Đi đi con, giữ lấy đất nước này, để mai sau còn có chỗ mà về.” Kể từ đó, ngôi nhà nhỏ của má trở thành chỗ trú chân an toàn cho nhiều cán bộ và chiến sĩ cách mạng. Ban ngày, má vẫn lam lũ ngoài đồng như những người dân bình thường, nhưng khi màn đêm buông xuống, bà lặng lẽ chuẩn bị cơm nước, cất giấu thuốc men và đứng canh để bộ đội yên tâm hoạt động. Có lần quân địch kéo về càn quét trong làng, nghi ngờ má chứa chấp cách mạng nên liên tục tra khảo. Dù bị chúng hành hạ và đánh đập, bà vẫn kiên quyết giữ im lặng, không tiết lộ bất cứ điều gì.Rồi những lá thư báo tử đau lòng cũng lần lượt gửi về căn nhà nhỏ ấy.
Người con trai đầu của má đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường miền Đông trong một trận càn ác liệt. Chưa đầy một năm sau, người con thứ hai cũng mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa. Cả làng đều xót thương cho má, bởi nỗi đau mất con tưởng chừng không gì có thể chịu đựng nổi. Nhưng má Tư chỉ lặng lẽ thắp nhang lên bàn thờ, nuốt nước mắt vào trong rồi tiếp tục sống và giúp đỡ cách mạng như trước. Má thường nói với bà con: “Con má mất đi để đất nước được hòa bình, đau thì đau thật, nhưng má chưa từng tiếc.”Sau này, người con út cũng tình nguyện tiếp bước các anh lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con ra trận, mái tóc của má đã bạc gần trắng vì năm tháng và những lần chia ly.
Hình ảnh người mẹ già đứng trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn theo bóng con khuất dần trên con đường đất đỏ khiến ai chứng kiến cũng nghẹn ngào xúc động.Và rồi, điều không ai muốn cũng đến: người con cuối cùng của bà cũng hy sinh.Ba người con – ba cuộc đời – đều gửi lại nơi chiến trường.Nhưng điều khiến mọi người khâm phục không phải là nỗi đau, mà là cách má Tư sống tiếp sau tất cả. Bà vẫn tham gia nuôi giấu cán bộ, vẫn góp từng hạt gạo, từng bó rau cho kháng chiến. Bà nói:“Con mình mất rồi, nhưng còn đất nước.
Đất nước còn thì con mình mới có ý nghĩa.”Sau ngày đất nước hòa bình, người ta tìm đến má, hỏi bà có điều gì hối tiếc không. Bà chỉ cười hiền:“Hối tiếc thì có, nhưng nếu được chọn lại, má vẫn để tụi nó đi. Vì có những thứ lớn hơn cả một gia đình.”Với thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta không còn phải cầm súng ra trận. Nhưng ký ức về những con người như má Tư nhắc nhở rằng:lòng yêu nước không chỉ nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ trách nhiệm với hiện tại – học tập, sống tử tế và không quên quá khứ.



