NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BÃO
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BÃO
Ở một vùng quê nhỏ ven sông Thu Bồn, có một ngôi nhà mái lá bạc màu thời gian, nơi Mẹ Thứ sống lặng lẽ một mình. Những người dân trong làng đều biết, Mẹ có chín người con trai, và cả chín người đã lần lượt lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Nhưng có một bí mật mà chỉ những chiến sĩ nằm vùng mới hiểu: Ngôi nhà của Mẹ chính là một "ngọn hải đăng" không bao giờ tắt giữa lòng địch.
Trên bậu cửa sổ hướng ra phía dòng sông, đêm nào cũng vậy, Mẹ đặt một cây đèn dầu cũ kỹ. Chân đèn đã rỉ sét, bóng đèn ám khói đen, nhưng ánh lửa bên trong thì luôn trong trẻo.
Quy ước của Mẹ với các anh em du kích đơn giản mà sống chết: Đèn sáng là an toàn, các con cứ vào. Đèn tắt là có động, tuyệt đối phải lánh xa.
Một đêm tháng Mười, mưa bão ập về miền Trung. Gió rít qua khe cửa như tiếng gầm rú của thú dữ, mưa tầm tã quất vào mái lá liên hồi. Giữa bóng tối mịt mùng của lệnh giới nghiêm, toán lính ngụy đi tuần tra rầm rập ngoài ngõ, súng lăm lăm trên tay.
Trong nhà, Mẹ Thứ ngồi co ro bên cửa sổ. Mẹ biết, đêm nay có một đoàn cán bộ quan trọng sẽ vượt sông vào làng để bắt liên lạc. Gió bão mỗi lúc một mạnh, cánh cửa sổ bằng gỗ mục cứ rung lên bần bật. Một luồng gió quái ác tạt vào, ngọn lửa đèn dầu chao đảo, chỉ chực vụt tắt.
Mẹ hốt hoảng. Nếu đèn tắt lúc này, các con ngoài kia sẽ tưởng có địch phục kích mà rút lui giữa dòng nước xiết, hoặc tệ hơn là họ sẽ mất phương hướng mà lọt vào ổ phục kích thật sự của địch ở phía hạ lưu.
Không chút chần chừ, Mẹ Thứ đứng dậy, dùng tấm thân gầy gò của mình che chắn trước cửa sổ. Mẹ lấy vạt áo bà ba thẫm đẫm mồ hôi và nước mưa hắt vào để quây lấy ngọn đèn. Gió lùa qua khe liếp lạnh buốt xương, nhưng Mẹ vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của Mẹ khum lại, ôm trọn lấy bóng đèn ấm nóng.
Suốt ba tiếng đồng hồ bão nổi, Mẹ không dám rời mắt khỏi ngọn lửa. Mồ hôi mẹ chảy dài hòa lẫn với nước mưa, chân mẹ run lên vì đứng lâu, nhưng trái tim mẹ thì rực cháy một niềm tin: "Các con phải về được an toàn".
Gần nửa đêm, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ theo đúng ám hiệu. Mẹ thở phào, run run mở then cài. Ba chiến sĩ trẻ măng, mình mẩy ướt sũng, bùn đất bê bết bước vào. Một anh nhìn thấy Mẹ vẫn đang ôm khít lấy ngọn đèn, bèn thốt lên:
Mẹ ơi, sao mẹ không đi nghỉ? Bão thế này đèn tắt cũng là chuyện thường mà mẹ.
Mẹ Thứ nhìn các anh, đôi mắt già nua đỏ hoe vì ám khói và vì thương:
Đèn này không phải để thắp cho nhà mẹ sáng, mà để soi đường cho các con về. Mẹ còn thở thì đèn không được tắt.
Sáng hôm sau, khi toán lính đi càn ngang qua, chúng chỉ thấy một bà già đang thản nhiên ngồi vá áo bên hiên nhà. Chúng không bao giờ biết được rằng, chính "ngọn hải đăng" thầm lặng ấy đã đánh bại cả một hệ thống đồn bốt nghiêm ngặt nhất của chúng trong đêm bão vừa qua.



