Khác

Ngọn đèn trong đêm biển Giao Thủy

Đêm ở vùng Giao Thủy hôm ấy tối đen như mực. Gió biển thổi rít qua những rặng phi lao, mang theo hơi mặn và cái lạnh cắt da. Trong căn chòi nhỏ ven đê, Trần Văn Lan vẫn chưa ngủ.

Ninh Bình08/05/2026BÙI ĐỨC TÀI (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ở vùng Giao Thủy hôm ấy tối đen như mực. Gió biển thổi rít qua những rặng phi lao, mang theo hơi mặn và cái lạnh cắt da. Trong căn chòi nhỏ ven đê, Trần Văn Lan vẫn chưa ngủ. Trước mặt ông là một ngọn đèn dầu leo lét – ánh sáng duy nhất giữa màn đêm dày đặc.

Ông đang chờ tin.

Bỗng từ xa, một bóng người lom khom chạy đến. Đó là cậu bé liên lạc trong làng. Cậu thở dốc:

“Chú Lan ơi, giặc sắp càn vào xóm dưới!”

Nghe vậy, ông Lan lập tức đứng dậy. Không một chút do dự, ông khoác chiếc áo nâu sờn vai, cầm lấy chiếc đèn dầu và bước ra ngoài. Ánh đèn nhỏ bé nhưng vững vàng trong tay ông, như chính ý chí của người chiến sĩ.

Ông đi từng nhà, gõ cửa thật khẽ:

“Bà con dậy đi, phải rút ngay!”

Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, từng người dân lặng lẽ thu dọn, bồng bế nhau rời khỏi xóm. Không ai nói lớn, chỉ có tiếng gió và tiếng sóng biển. Nhờ sự nhanh trí và bình tĩnh của ông, cả xóm đã kịp sơ tán trước khi giặc ập đến.

Khi tiếng chân lính và ánh đuốc của địch đã thấp thoáng ở phía xa, Trần Văn Lan vẫn đứng trên bờ đê. Ngọn đèn trong tay ông lúc này không còn để soi đường nữa, mà như một dấu hiệu âm thầm: “Làng đã an toàn.”

Đêm ấy, xóm nhỏ ven biển không mất một người nào.

Về sau, người dân Giao Thủy vẫn nhắc lại câu chuyện ấy như một ký ức không thể quên. Họ không chỉ nhớ đến sự dũng cảm, mà còn nhớ đến ánh đèn nhỏ trong đêm tối – ánh đèn của lòng tận tụy và tình yêu quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn trong đêm biển Giao Thủy | Câu chuyện thời hoa lửa