Ngọn Đèn Trong Đêm Bom (2)
Năm 1972, khi chiến tranh diễn ra ác liệt, ông Nguyễn Văn Hòa lúc đó mới 19 tuổi đã tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực cho bộ đội. Một đêm mưa bom, khi đơn vị đang sửa đường để xe chở hàng kịp qua, một quả bom rơi gần làm mọi người phải tản ra tìm chỗ trú. Trong bóng tối, ông Hòa phát hiện một chiến sĩ bị thương nằm bên vệ đường. Không chần chừ, ông thắp chiếc đèn dầu nhỏ mang theo, vừa soi đường vừa dìu người chiến sĩ băng qua đoạn đường đầy hố bo
Ông Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1953 tại tỉnh Thanh Hóa. Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực, vũ khí cho bộ đội trên tuyến đường chiến lược.
Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên xảy ra vào một đêm năm 1972. Hôm đó, đơn vị của ông đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên một con đường đất để kịp cho đoàn xe chở lương thực đi qua trước khi trời sáng. Công việc phải làm trong đêm tối để tránh máy bay địch phát hiện.
Khi mọi người đang khẩn trương làm việc thì bất ngờ tiếng máy bay gầm rú vang lên trên bầu trời. Chỉ ít phút sau, những quả bom bắt đầu rơi xuống khu vực gần đó. Đất đá tung lên mù mịt, cả đơn vị phải nhanh chóng chạy vào các hố trú ẩn.
Sau khi tiếng bom tạm ngớt, mọi người quay trở lại kiểm tra tình hình. Trong lúc đi dọc con đường để tìm đồng đội, ông Hòa nghe thấy tiếng rên yếu ớt bên vệ đường. Lần theo âm thanh đó, ông phát hiện một chiến sĩ bị thương đang nằm giữa một hố bom cạn.
Trời tối đen như mực, xung quanh chỉ còn mùi khói bom và đất ẩm sau cơn mưa. Ông Hòa vội lấy chiếc đèn dầu nhỏ luôn mang theo trong ba lô ra thắp sáng. Ánh đèn tuy yếu ớt nhưng đủ để ông nhìn thấy vết thương của người chiến sĩ và tìm đường dìu anh ra khỏi hố bom.
Một mình không đủ sức, ông Hòa gọi thêm hai đồng đội đến giúp. Ba người cùng nhau dìu và cõng người chiến sĩ bị thương vượt qua đoạn đường đầy bùn đất và hố bom để đưa anh đến nơi an toàn.
Ánh đèn dầu nhỏ bé ấy cứ chập chờn trong gió đêm, soi từng bước chân của họ giữa con đường đầy nguy hiểm. Sau gần nửa giờ vất vả, cuối cùng họ cũng đưa được người chiến sĩ đến trạm quân y gần đó.
Nhiều năm sau khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc lại câu chuyện này, ông Nguyễn Văn Hòa vẫn xúc động. Ông thường nói rằng:
"Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, đôi khi chỉ một ánh đèn nhỏ thôi cũng đủ soi sáng tình đồng đội và niềm tin để con người vượt qua mọi khó khăn."


