Ngọn đèn trong đêm bom (4)
Câu chuyện kể về một đêm bom dữ dội trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh. Giữa khói lửa và hiểm nguy, những người thanh niên xung phong vẫn kiên cường giữ đường, soi đèn dẫn đoàn xe chở lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Tinh thần dũng cảm và tình đồng đội đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Nguyễn Văn Hòa kể rằng vào một đêm mùa mưa năm 1968, khi ông mới tròn 19 tuổi và đang làm nhiệm vụ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đêm đó, bầu trời tối đen, mưa rơi nặng hạt, bỗng từng loạt máy bay gầm rú trên đầu. Chỉ trong chốc lát, bom nổ liên hồi, đất đá tung lên khắp nơi, con đường bị cày xới thành nhiều hố sâu.
Sau khi máy bay rời đi, đơn vị của ông lập tức lao ra sửa đường. Ai cũng hiểu rằng nếu con đường không được thông trước khi đoàn xe tới, hàng hóa tiếp tế cho tiền tuyến sẽ bị chậm lại.
Khi đoàn xe vận tải đến gần, con đường vẫn còn lầy lội và nhiều đoạn khó đi. Ông Hòa cùng một đồng đội tên là Lâm cầm chiếc đèn bão, đứng hai bên đường để soi sáng và ra hiệu cho từng chiếc xe đi qua an toàn. Mỗi khi ánh đèn pha của xe lóe lên trong màn mưa, họ lại vẫy tay, hô to:
“Đi chậm thôi! Qua được rồi!”
Bùn đất bám đầy người, quần áo ướt sũng, nhưng không ai rời vị trí. Những chiếc xe lần lượt vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần trong màn đêm, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông Hòa nhớ lại: “Lúc đó chúng tôi không nghĩ nhiều đến sợ hãi. Chỉ nghĩ làm sao để con đường thông, để bộ đội ngoài mặt trận có đủ lương thực, đạn dược.”
Đến nay, mỗi khi nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ông vẫn xúc động. Với ông, chiếc đèn bão nhỏ bé trong đêm bom năm ấy không chỉ soi đường cho đoàn xe, mà còn thắp lên tinh thần dũng cảm và tình yêu Tổ quốc của cả một thế hệ.


