Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BOM

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước là khoảng thời gian mà cả dân tộc Việt Nam sống trong “thời hoa lửa” — một thời đại vừa đau thương, mất mát, vừa rực sáng bởi lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Trong dòng chảy dữ dội ấy, biết bao con người bình dị đã trở thành những ngọn lửa nhỏ góp phần soi sáng con đường độc lập dân tộc. Câu chuyện về cô giao liên tên Lan ở vùng Trường Sơn năm ấy vẫn còn được nhắc lại như một biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.

Gia Lai09/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan sinh ra trong một gia đình nghèo ở Quảng Bình. Cha cô hy sinh trong những ngày đầu chống Pháp, mẹ tần tảo nuôi ba chị em khôn lớn giữa bom đạn miền Trung khốc liệt. Từ nhỏ, Lan đã quen với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, quen với những đêm cả làng phải chui xuống hầm trú ẩn. Nhưng chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong cô gái trẻ một ý chí mạnh mẽ và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Năm mười tám tuổi, Lan tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của cô là làm giao liên, dẫn đường và chuyển thư từ, tài liệu cho bộ đội. Con đường ấy chưa bao giờ bình yên. Ban ngày máy bay Mỹ ném bom dữ dội, ban đêm pháo sáng rực trời như ban ngày. Nhiều lần, cái chết chỉ cách cô trong gang tấc.

Một đêm mưa rừng năm 1972, Lan nhận nhiệm vụ đưa gấp một túi tài liệu quan trọng vượt qua trọng điểm bom tọa độ để kịp chuyển cho đơn vị phía trước. Trước lúc đi, anh đội trưởng nhìn cô lo lắng:

“Nếu ai cũng sợ thì ai sẽ mang tài liệu tới cho các anh ngoài mặt trận?”

Cô khoác chiếc ba lô nhỏ lên vai rồi bước nhanh vào màn đêm dày đặc. Mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão nhoẹt, từng đợt bom rung chuyển cả cánh rừng. Có lúc Lan phải nằm ép sát xuống hố bom để tránh máy bay quần thảo phía trên.

Rạng sáng hôm sau, tài liệu được trao tận tay đơn vị đúng thời gian quy định. Người chiến sĩ nhận tài liệu xúc động nhìn cô gái nhỏ đang kiệt sức vì mất máu mà nghẹn ngào cảm ơn. Lan chỉ cười nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, giữa núi rừng đầy khói bom, nụ cười của cô đẹp như một bông hoa nở trong lửa đạn.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất. Nhưng những con người như Lan vẫn mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của tinh thần hy sinh và khát vọng độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn