Bài viết

Ngọn Đèn Trong Đêm Bom

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Đèn Trong Đêm Bom

Mùa đông năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày khốc liệt nhất. Tiếng còi báo động trở thành âm thanh quen thuộc đến mức người ta có thể nhận ra nó ngay cả trong giấc ngủ.

Khu phố nhỏ nơi bà Hạnh sống có một căn hầm trú ẩn chung nằm dưới gốc bàng già. Mỗi lần còi hú lên, mọi người lại vội vã ôm con, xách đồ chạy xuống hầm.

Trong hầm có một ông giáo già tên là Khải. Ông đã nghỉ hưu nhưng vẫn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ mỗi tối.

Đám trẻ trong khu phố rất quý ông.

Bom nổ trên đầu. Mặt đất rung chuyển. Bụi đất từ trần hầm rơi lả tả.

Thế nhưng ông Khải vẫn châm đèn.

Dưới ánh sáng leo lét ấy, ông trải vài tờ giấy cũ ra trước mặt lũ trẻ.

— Hôm nay chúng ta học tiếp phép chia nhé.

Một cậu bé ngạc nhiên hỏi:

— Bom thế này mà vẫn học ạ?

Ông giáo cười hiền.

— Chính vì bom đạn nên càng phải học. Sau này đất nước cần những người biết chữ để xây lại tất cả.

Từ đó, cứ mỗi tối xuống hầm, lũ trẻ lại mang theo sách vở.

Tiếng bom hòa lẫn tiếng đánh vần.

Tiếng máy bay xen lẫn tiếng đọc bảng cửu chương.

Có đêm đèn dầu gần cạn, ông giáo dùng từng giọt dầu cuối cùng để giữ ánh sáng.

Nhiều năm sau hòa bình, trong số những đứa trẻ từng học dưới hầm ấy có bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.

Ngày ông Khải mất, họ cùng trở về dự tang lễ.

Trên bàn thờ, bên cạnh tấm ảnh cũ là chiếc đèn dầu đã hoen gỉ.

Không ai bảo ai, mọi người đều cúi đầu rất lâu.

Bởi họ hiểu rằng có những người không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng vẫn góp phần giữ cho tương lai của đất nước không bị bóng tối chiến tranh nuốt chửng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn