Khác

Ngọn đèn trong đêm bom.

“Thời hoa lửa” – cái tên nghe vừa đẹp vừa đau. Đó là khoảng thời gian đất nước chìm trong khói bom chiến tranh nhưng cũng là thời kỳ sáng lên biết bao con người bình dị với lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Mỗi lần nghe ông kể chuyện năm xưa, tôi lại cảm thấy như mình đang bước vào một miền ký ức đầy tiếng bom rơi, ánh lửa đỏ trời và cả những giọt nước mắt âm thầm của một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc. Ông tôi từng là dân công hỏa tuyến ở vùng đất Quảng Nam. Những năm ấy, quê hươn

Đà Nẵng05/07/2026La Anh Thy (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thời hoa lửa” – cái tên nghe vừa đẹp vừa đau. Đó là khoảng thời gian đất nước chìm trong khói bom chiến tranh nhưng cũng là thời kỳ sáng lên biết bao con người bình dị với lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Mỗi lần nghe ông kể chuyện năm xưa, tôi lại cảm thấy như mình đang bước vào một miền ký ức đầy tiếng bom rơi, ánh lửa đỏ trời và cả những giọt nước mắt âm thầm của một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Ông tôi từng là dân công hỏa tuyến ở vùng đất Quảng Nam. Những năm ấy, quê hương tôi là nơi hứng chịu biết bao trận bom ác liệt. Cả làng sống trong cảnh thiếu thốn, đói nghèo và luôn đối diện với hiểm nguy. Ban ngày người dân tranh thủ làm ruộng, trồng khoai, trồng sắn để kiếm cái ăn. Đêm xuống, mọi ánh đèn đều tắt lịm, chỉ còn tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.

Ông kể rằng tuổi trẻ của ông gắn liền với những chuyến vận chuyển lương thực và thuốc men cho bộ đội. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm vì phải đi xuyên rừng, băng qua những con đường thường xuyên bị máy bay đánh phá. Có những hôm vừa đi được nửa đường thì bom nổ dồn dập, đất đá tung mù trời, ai cũng chỉ biết lao xuống hố tránh bom để giữ mạng sống. Dẫu gian khổ là thế, nhưng điều khiến ông nhớ mãi không phải chỉ là bom đạn, mà là tình người trong chiến tranh.

Một đêm cuối năm, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chuyển gạo vào khu căn cứ trước khi trời sáng. Trời hôm ấy mưa lớn, con đường rừng lầy lội và tối đen như mực. Mọi người lặng lẽ bước đi, trên vai là những bao gạo nặng trĩu. Không ai dám nói lớn vì sợ máy bay phát hiện. Khi đoàn người vừa đi qua một con dốc nhỏ thì tiếng bom bất ngờ vang lên dữ dội. Cả khu rừng rung chuyển. Sau loạt bom ấy, một người trong đội bị thương nặng ở vai, máu chảy rất nhiều. Trong lúc mọi người lo lắng không biết phải làm sao thì từ xa bỗng xuất hiện ánh sáng leo lét của một chiếc đèn dầu. Đó là ánh đèn từ ngôi nhà nhỏ của một mẹ già sống gần bìa rừng. Bất chấp nguy hiểm, mẹ mở cửa đón mọi người vào trú ẩn. Căn nhà tranh đơn sơ chỉ có vài chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhưng đêm hôm ấy lại trở thành nơi ấm áp nhất giữa thời chiến. Mẹ lấy nước nóng rửa vết thương, xé từng mảnh vải để băng bó cho người lính bị thương rồi nấu nồi cháo loãng cho cả đội ăn tạm.

Ông tôi kể rằng trong ánh đèn dầu chập chờn, khuôn mặt mẹ già hiện lên hiền từ nhưng cương nghị. Mẹ nhìn những người lính trẻ rồi nhẹ nhàng nói: “Các con còn trẻ lắm… phải sống để đất nước được hòa bình.” Câu nói giản dị ấy khiến cả căn nhà im lặng. Ngoài trời, tiếng bom vẫn vọng lại từ xa, nhưng trong căn nhà nhỏ, ai cũng cảm nhận được hơi ấm của tình người. Rạng sáng hôm sau, trước khi tiếp tục lên đường, mọi người cảm ơn mẹ rồi vội vã rời đi. Không ai ngờ đó lại là lần cuối cùng ông gặp mẹ.

Ít lâu sau, khu vực ấy bị đánh bom dữ dội. Ngôi nhà nhỏ bên bìa rừng cũng bị phá hủy hoàn toàn. Khi nghe tin mẹ đã mất, ông tôi lặng người rất lâu. Ông bảo rằng chiến tranh cướp đi nhiều thứ, nhưng không thể xóa đi lòng nhân hậu và tinh thần yêu nước của những con người bình dị như mẹ.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày đất nước hòa bình, nhưng ký ức về “thời hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm hơn, ánh mắt xa xăm hơn. Ông không kể để than phiền về những gian khổ đã qua, mà để con cháu hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.

Tôi lớn lên qua những câu chuyện ấy. Qua lời kể của ông, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ có mất mát đau thương mà còn có tình đồng đội, tình quân dân và lòng yêu nước sâu sắc. Chính những con người bình thường đã làm nên sức mạnh phi thường cho dân tộc Việt Nam trong những năm tháng khói lửa.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những ký ức về nó sẽ mãi còn trong lòng các thế hệ mai sau. Hình ảnh ngọn đèn dầu leo lét giữa đêm bom năm ấy không chỉ soi sáng con đường của những người lính năm xưa, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và luôn ghi nhớ công lao của cha ông đi trước.

Top of FormBottom of Form Bottom of Form

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn