Ngọn đèn trong đêm không ngủ
Đêm ở làng quê thường yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng gió luồn qua mái lá. Nhưng có một căn nhà nhỏ cuối xóm, đêm nào cũng sáng đèn.
Đó là nhà của ông Ba – một người lính cũ. Từ ngày trở về sau chiến tranh, ông sống lặng lẽ một mình. Người trong xóm nói rằng ông khó ngủ, nên thường thức khuya. Nhưng không ai biết, mỗi đêm, ông đều ngồi trước chiếc bàn gỗ cũ, nơi đặt một chiếc hộp nhỏ đã bạc màu theo thời gian.
Trong chiếc hộp ấy là những kỷ vật: một bức ảnh đã ố vàng, vài lá thư cũ và một chiếc khăn tay. Mỗi lần mở ra, ông lại nhớ về những ngày tháng nơi chiến trường – nơi ông và đồng đội từng cùng nhau đi qua những tháng năm khốc liệt.
Có người đã không trở về.
Ông sống tiếp, nhưng trong lòng luôn có một khoảng trống. Ngọn đèn kia không chỉ để xua đi bóng tối, mà còn để giữ lại những ký ức không thể quên.
Có người hỏi vì sao ông không ngủ sớm như người khác. Ông chỉ cười, nói rằng quen rồi.
Nhưng thực ra, ông sợ nếu tắt đèn, ký ức cũng sẽ chìm vào bóng tối.


