Bài viết

Ngọn đèn trong đêm lửa (1)

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, đất nước chìm trong khói lửa, bom đạn cày xới từng tấc đất quê hương. Nhưng giữa sự khốc liệt ấy, vẫn có những câu chuyện nhỏ bé mà ấm áp, như những ngọn đèn soi sáng niềm tin và lòng người.

Ông nội tôi từng kể lại một câu chuyện mà ông không bao giờ quên. Đó là vào năm 1968, khi ông còn là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược ra tiền tuyến. Con đường mà ông đi là một đoạn đường Trường Sơn hiểm trở, ban ngày bị máy bay địch rà soát, ban đêm mới dám di chuyển.

Một đêm nọ, đơn vị của ông dừng chân tại một ngôi làng nhỏ. Cả làng gần như đã sơ tán hết, chỉ còn lại vài người già và một cô gái trẻ tên là Lan. Cô ở lại để chăm sóc mẹ già bị bệnh nặng không thể di chuyển.

Thấy bộ đội ghé qua, Lan vội vàng chạy ra, mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ con đường gồ ghề. Cô nói:

“Các anh đi đường này cẩn thận, phía trước có hố bom sâu lắm.”Không chỉ vậy, Lan còn mang ra cho các chiến sĩ ít khoai luộc – thứ lương thực quý giá mà gia đình cô dành dụm. Mọi người ngại ngùng nhưng cô chỉ cười:

“Các anh giữ sức mà đánh giặc, tụi em ở hậu phương còn lo được.”

Đêm hôm đó, khi đơn vị chuẩn bị rời đi, bất ngờ có tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Tất cả vội vàng tản ra trú ẩn. Trong ánh sáng lập lòe của bom đạn, ông tôi thấy Lan vẫn cầm chiếc đèn, chạy ra hướng con đường, ra hiệu cho các chiến sĩ đi đúng hướng an toàn.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Khi mọi thứ lắng xuống, chiếc đèn dầu đã tắt. Lan bị thương nặng do mảnh bom. Dù vậy, cô vẫn cố nói:

“Đừng lo cho em… các anh phải đi tiếp…suốt quãng đường sau đó, hình ảnh chiếc đèn dầu nhỏ bé và dáng người con gái gầy gò cứ ám ảnh ông mãi. Trong chiến tranh, người ta thường nghĩ đến những trận đánh lớn, những chiến công vang dội, nhưng với ông, chính những con người bình dị như Lan mới là ngọn lửa giữ cho đất nước không bao giờ tắt.

Nhiều năm sau hòa bình, ông quay lại tìm ngôi làng ấy. Mọi thứ đã thay đổi. Con đường đất ngày xưa giờ đã được trải nhựa, hai bên là những hàng cây xanh rì. Ông hỏi thăm và biết rằng Lan đã không qua khỏi sau đêm hôm đó. Nghe tin, ông lặng người. Ông tìm đến ngôi mộ nhỏ nằm phía sau làng, nơi có một tấm bia giản dị ghi tên cô.

Ông đứng rất lâu trước mộ, không nói gì. Trong lòng ông là sự biết ơn xen lẫn tiếc thương. Nếu không có ánh đèn của Lan hôm ấy, có lẽ cả đơn vị đã gặp nguy hiểm. Một hành động nhỏ, nhưng đã góp phần cứu sống biết bao con người.

Ông kể rằng, chiến tranh đã qua đi, nhưng những ký ức như vậy thì không bao giờ phai. Những người như Lan không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng họ vẫn là những anh hùng – anh hùng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Mỗi lần kể lại câu chuyện, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm. Tôi hiểu rằng đó không chỉ là một kỷ niệm, mà là một phần của lịch sử – lịch sử được viết bằng máu, nước mắt và cả những tấm lòng nhân hậu.Ngày nay, chúng ta sống trong hòa bình, không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ. Nhưng câu chuyện về Lan vẫn như một lời nhắc nhở: hãy biết trân trọng cuộc sống hiện tại và không quên những người đã hy sinh để đổi lấy nó.

Ngọn đèn năm ấy đã tắt, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn mãi – trong ký ức của ông tôi, và trong trái tim của thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn