Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong đêm lửa (1)

Câu chuyện kể về một đêm mưa bom trong thời kháng chiến, khi những con người bình dị vẫn kiên cường giữ vững tuyến đường huyết mạch. Giữa khói lửa chiến tranh, một ngọn đèn nhỏ đã trở thành biểu tượng của niềm tin và lòng dũng cảm.

Đà Nẵng04/05/2026Phạm Thị Thanh Loan (Trường TH Nguyễn Bá Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lành kể lại rằng, đó là vào một đêm cuối năm 1972. Trời tối đen như mực, từng đợt bom rền vang trên tuyến đường Trường Sơn. Đơn vị của bà nhận nhiệm vụ giữ cho con đường luôn thông suốt để xe vận chuyển lương thực, vũ khí kịp thời ra tiền tuyến.

Bom vừa dứt, đất đá còn nóng, bà cùng đồng đội lập tức lao ra san lấp hố bom. Không ai bảo ai, mỗi người một việc, khẩn trương như chạy đua với thời gian. Nhưng đêm ấy, khó khăn hơn mọi khi—trời mưa tầm tã, bùn đất nhão nhoét, ánh sáng gần như không có.

Lúc đó, một cô gái trong đội tên Hương lặng lẽ lấy từ ba lô ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ để soi rõ từng nhát cuốc, từng tảng đá cần dọn. Cô đặt chiếc đèn bên mép đường, vừa làm vừa nói:
“Đường phải thông, xe phải qua. Đèn tắt thì mình thắp lại, nhưng đường tắc thì bộ đội ngoài kia sẽ thiếu tiếp tế.”

Không ai nói thêm lời nào, nhưng ai cũng hiểu. Họ làm việc suốt đêm, dưới ánh đèn chập chờn và tiếng máy bay vẫn còn vẳng lại trên bầu trời.

Gần sáng, con đường đã được san phẳng. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua, tất cả đều đứng nép sang một bên, ánh mắt dõi theo trong niềm vui lặng lẽ. Chiếc đèn dầu nhỏ vẫn còn cháy, dù gió mưa đã làm ngọn lửa chao đảo không ít lần.

Bà Lành dừng lại, giọng chậm rãi:
“Sau này, Hương đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Nhưng với chúng tôi, ngọn đèn đêm ấy không bao giờ tắt. Nó là ánh sáng của lòng dũng cảm, của niềm tin vào ngày mai hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn