Khác

Ngọn đèn trong đêm lửa (1)

Ngọn đèn trong đêm lửa

Quảng Ninh03/07/2026Nhân chứng lịch sử (LCĐ Khoa Sư phạm DH11TO01A)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê nhỏ miền Trung, nơi gió Lào thổi rát cả những triền cát trắng, có một người mẹ mà ai cũng kính trọng – mẹ Nguyễn Thị Tám. Người dân trong vùng vẫn gọi mẹ bằng cái tên thân thương: “mẹ của những người lính”.
Thời chiến tranh, khi cả đất nước chìm trong khói lửa, mẹ Tám có ba người con trai. Cả ba đều lần lượt lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn dò giản dị của mẹ:
“Các con đi vì đất nước, mẹ ở nhà cũng là chiến sĩ.”
Ngày tiễn con, mẹ không khóc. Mẹ chỉ đứng lặng bên ngõ, nhìn theo bóng các con khuất dần sau rặng tre. Nhưng đêm về, khi chỉ còn mình mẹ với ngọn đèn dầu leo lét, nước mắt mới lặng lẽ rơi.
Những năm tháng đó, mẹ không chỉ chờ con. Mẹ còn là cơ sở cách mạng bí mật trong làng. Căn bếp nhỏ của mẹ từng nuôi giấu nhiều cán bộ, nhiều chiến sĩ. Có những đêm, tiếng bom nổ rung trời, mẹ vẫn lặng lẽ nấu cơm, giấu từng nắm gạo, từng củ khoai cho bộ đội hành quân.
Một lần, giặc càn vào làng. Chúng lục soát từng nhà. Khi phát hiện dấu vết có người lạ, chúng tra hỏi mẹ. Mẹ chỉ bình tĩnh đáp:
“Tôi chỉ là người mẹ quê, biết gì đâu.”
Dù bị đe dọa, mẹ vẫn kiên quyết không khai nửa lời.
Rồi tin dữ lần lượt đến.
Người con trai cả hy sinh trong một trận đánh lớn. Người con thứ hai cũng ngã xuống nơi chiến trường xa. Đến người con út – niềm hy vọng cuối cùng – cũng không trở về.
Cả ba lần nhận giấy báo tử, mẹ đều lặng im. Không một tiếng khóc thành lời. Mẹ chỉ thắp thêm ba nén nhang trên bàn thờ, rồi lại tiếp tục công việc thường ngày, như thể các con vẫn đang đâu đó ngoài mặt trận.
Sau ngày đất nước hòa bình, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, danh hiệu ấy không thể bù đắp được nỗi đau mất con.
Một lần, có đoàn học sinh đến thăm, hỏi mẹ:
“Mẹ có hối hận khi để các con ra chiến trường không ạ?”
Mẹ mỉm cười hiền hậu, ánh mắt xa xăm:
“Nếu được chọn lại, mẹ vẫn sẽ để các con đi. Vì đất nước cần.”
Câu nói ấy khiến tất cả lặng đi.
Giờ đây, ngôi nhà nhỏ của mẹ vẫn còn đó. Ngọn đèn dầu năm xưa đã được thay bằng ánh điện, nhưng mỗi tối, mẹ vẫn thắp một nén nhang, như một cách giữ lại ký ức về những năm tháng “hoa lửa”.
Câu chuyện của mẹ không chỉ là nỗi đau, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng – những điều đã làm nên một Việt Nam độc lập, tự do hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn