Ngọn đèn trong đêm lửa
Câu chuyện là ký ức của một người lính thông tin trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi những tín hiệu liên lạc nhỏ bé lại trở thành sợi dây sống còn giữa các đơn vị trên chiến trường.
Tôi là Phạm Minh Đức, một người lính thông tin. Nhiệm vụ của tôi không phải trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng lại là giữ cho mạch liên lạc không bao giờ đứt.
Đêm ấy, rừng chìm trong bóng tối. Chỉ có ánh đèn dầu nhỏ le lói trong hầm thông tin – thứ ánh sáng yếu ớt nhưng quý giá hơn bất cứ điều gì.
Trận đánh đang diễn ra ác liệt. Điện đài liên tục nhận và phát tín hiệu. Những mệnh lệnh, những lời báo cáo, những tiếng gọi hỗ trợ dồn dập truyền qua từng con sóng.
Bỗng nhiên, đường dây bị đứt.
Tôi hiểu ngay: nếu không nối lại kịp thời, cả đơn vị phía trước có thể rơi vào thế nguy hiểm. Không chần chừ, tôi ôm cuộn dây lao ra ngoài.
Bom đạn vẫn nổ xung quanh. Đất đá bắn tung tóe. Tôi bò từng mét một trong bóng tối, lần theo đường dây bị đứt. Tim đập mạnh, tai ù đi vì tiếng nổ.
Cuối cùng, tôi tìm thấy đoạn dây bị đứt. Tay run lên vì hồi hộp, tôi nối lại từng mối một, cố gắng thật nhanh nhưng cũng thật chắc.
Ngay khi tín hiệu được khôi phục, từ máy liên lạc vang lên tiếng gọi quen thuộc. Tôi biết mình đã kịp thời.
Nhưng lúc quay về, tôi mới nhận ra chân mình đã bị thương từ lúc nào. Máu thấm ướt ống quần, nhưng tôi không thấy đau – có lẽ vì trong lòng chỉ còn một cảm giác: nhẹ nhõm.
Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, tôi vẫn nhớ ánh đèn nhỏ trong đêm ấy. Nó không chỉ soi sáng căn hầm, mà còn soi sáng niềm tin rằng, dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn có thể giữ vững trách nhiệm và lòng dũng cảm.



