Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một người lính trẻ đã chứng kiến khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đầy nhân tính—một ánh đèn le lói trong đêm tối, thắp lên hy vọng giữa bom đạn.

An Giang10/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Khải, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, nhập ngũ chưa đầy một năm. Đơn vị chúng tôi đóng quân ở một vùng rừng núi heo hút, nơi ngày đêm không lúc nào ngớt tiếng bom rơi.

Đêm hôm đó, trời tối đen như mực. Không trăng, không sao. Chúng tôi vừa trải qua một trận càn ác liệt, nhiều đồng đội bị thương. Tôi được phân công đi cùng anh y tá tìm nước và lá thuốc.

Đi sâu vào rừng, bất chợt tôi thấy một ánh sáng yếu ớt phía xa. Ban đầu, tôi tưởng là địch phục kích, tim đập dồn dập. Nhưng khi lại gần, đó chỉ là một ngọn đèn dầu nhỏ trong một túp lều tranh.

Một bà cụ gầy gò mở cửa. Bà không hỏi chúng tôi là ai, chỉ lặng lẽ kéo vào nhà. Trong ánh đèn leo lét, tôi thấy vài đứa trẻ đang ngủ co ro.

Bà đưa cho chúng tôi một nắm lá thuốc, rồi lục tìm trong góc nhà một bầu nước nhỏ. “Mang về cứu người đi con,” bà nói khẽ.

Tôi ngập ngừng:
“Bà không sợ… sao?”

Bà nhìn tôi, ánh mắt hiền mà sâu:
“Người với người trong lúc này, còn sợ gì nữa.”

Chúng tôi quay về đơn vị trong im lặng. Đêm ấy, nhờ nắm lá thuốc và bầu nước của bà, một đồng đội của tôi đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi, tôi trở lại nơi đó. Túp lều không còn nữa. Người ta nói bà cụ đã mất từ lâu, không ai rõ tên tuổi.

Nhưng với tôi, bà vẫn sống—trong ký ức về một đêm tối rực lửa, nơi một ngọn đèn nhỏ đã soi sáng cả một quãng đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn