Bài viết

Ngọn đèn trong đêm lửa

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn nhỏ đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng, soi sáng con đường sống cho cả một đơn vị giữa bom đạn.

Đà Nẵng04/05/2026Trần Thị Ngọc Lâm (Trường Tiểu học Nguyễn Bá Ngọc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ như in cái đêm mùa hè năm ấy, khi ông mới tròn hai mươi tuổi. Đó là thời kỳ chiến tranh khốc liệt, bom đạn trút xuống không ngừng, cả vùng quê chìm trong khói lửa.

Hôm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua một con đường rừng để tiếp tế cho bộ đội phía trước. Con đường vốn đã nguy hiểm, nay lại bị địch đánh phá dữ dội. Trời tối đen như mực, mưa rừng rơi nặng hạt, ai cũng mệt lả nhưng không ai dám dừng chân.

Giữa lúc ấy, một quả bom nổ gần đoàn, đất đá tung mù mịt. Cả đoàn tán loạn, nhiều người bị thương. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, ông Hòa gần như mất phương hướng. Xung quanh chỉ là tiếng nổ, tiếng gọi nhau trong tuyệt vọng.

Rồi bất chợt, từ phía xa le lói một ánh sáng nhỏ—một ngọn đèn dầu. Đó là của bà cụ sống gần bìa rừng. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ giơ cao ngọn đèn, đứng giữa mưa bom gió đạn để dẫn đường cho mọi người tập hợp lại.

Ánh đèn yếu ớt nhưng kiên cường ấy như kéo họ trở về từ cõi hoảng loạn. Nhờ ánh sáng đó, cả đoàn dần tìm lại nhau, dìu người bị thương, tiếp tục hành trình. Không ai bỏ lại ai phía sau.

Sau đêm đó, ông Hòa mới biết bà cụ đã mất ngay sáng hôm sau vì một trận bom khác. Nhưng hình ảnh bà đứng giữa màn đêm, tay cầm ngọn đèn, ánh mắt bình thản mà kiên định, đã khắc sâu vào tâm trí ông suốt cuộc đời.

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi kể lại câu chuyện, ông Hòa vẫn nói:
“Bom đạn có thể làm tắt nhiều thứ, nhưng không bao giờ dập tắt được ánh sáng của lòng người.”

Ngọn đèn năm ấy không chỉ soi đường trong đêm tối, mà còn thắp lên niềm tin để họ bước tiếp qua những tháng ngày hoa lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn