Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Bùi Văn Thành về những năm tháng làm nhiệm vụ thông tin liên lạc trong chiến tranh. Dù phải làm việc trong điều kiện nguy hiểm, giữa bom đạn và những lần đường dây bị phá hỏng, ông và đồng đội vẫn kiên trì giữ liên lạc giữa các đơn vị. Qua lời kể của ông, hình ảnh một thời “hoa lửa” hiện lên đầy gian khó nhưng cũng tràn ngập tình đồng đội và lòng dũng cảm.
Năm 1968, khi mới hai mươi tuổi, Bùi Văn Thành tham gia vào đơn vị thông tin liên lạc. Công việc của ông là kéo dây điện thoại và bảo vệ đường dây để các đơn vị có thể liên lạc với nhau trong chiến đấu.
Những sợi dây mảnh mai ấy tưởng chừng rất nhỏ bé, nhưng lại mang theo những mệnh lệnh quan trọng. Chỉ cần đường dây bị đứt, việc liên lạc sẽ bị gián đoạn.
Một lần, sau một trận bom lớn, đường dây thông tin bị đứt ở nhiều đoạn. Đêm xuống, ông Thành cùng một người đồng đội mang theo cuộn dây và dụng cụ sửa chữa băng qua khu rừng tối để tìm chỗ bị hỏng.
Tiếng côn trùng rả rích, thỉnh thoảng lại có ánh pháo sáng chiếu lên bầu trời. Họ lần theo từng đoạn dây, tìm chỗ bị đứt rồi nối lại cẩn thận.
Sau nhiều giờ làm việc trong đêm tối, cuối cùng đường dây đã được nối lại. Từ chiếc máy điện thoại dã chiến, giọng nói của đơn vị bên kia vang lên rõ ràng. Cả hai nhìn nhau mỉm cười, dù quần áo đã lấm bùn và mồ hôi.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Bùi Văn Thành vẫn giữ một đoạn dây điện thoại cũ như một kỷ vật. Mỗi khi nhìn lại, ông nhớ về những đêm nối dây trong rừng sâu, nơi ánh đèn nhỏ bé vẫn sáng lên giữa khói lửa chiến tranh.


