Bài viết

Ngọn đèn trong đêm lửa

Quảng Ninh03/07/2026Lê Ngọc Linh (LCĐ Khoa Du lịch QTKS K10C)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA

Năm 1968, trong những ngày ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ở một vùng quê nhỏ miền Trung, có một người phụ nữ tên là bà Tư – một y tá thôn quê, cũng là cơ sở cách mạng thầm lặng.

Ban ngày, bà Tư chỉ là một người nông dân bình thường, chăm ruộng, nuôi gà. Nhưng khi đêm xuống, căn nhà nhỏ của bà trở thành nơi cứu chữa cho các chiến sĩ bị thương từ mặt trận trở về. Ánh đèn dầu leo lét chính là “phòng mổ” duy nhất, nơi bà dùng những dụng cụ thô sơ để băng bó, cầm máu, giành giật sự sống cho từng người.

Có lần, giữa đêm khuya, một nhóm du kích khiêng về một chiến sĩ bị thương rất nặng. Máu chảy nhiều, tình trạng nguy kịch. Không có thuốc men đầy đủ, bà Tư đã xé chính chiếc áo của mình làm băng, dùng lá thuốc trong vườn để cầm máu. Bà thức trắng cả đêm, vừa chăm sóc vừa động viên:
“Ráng lên con, đất nước còn cần con.”

Sáng hôm sau, chiến sĩ ấy đã qua cơn nguy hiểm. Trước khi rời đi, anh nắm chặt tay bà, nghẹn ngào không nói nên lời.

Không chỉ cứu người, bà Tư còn là người giữ bí mật, che chở cho nhiều cán bộ cách mạng. Có lần, địch bất ngờ càn quét, bà bình tĩnh giấu tài liệu dưới nền bếp, còn cán bộ thì được đưa xuống hầm bí mật ngay trong nhà. Dù bị tra hỏi, bà vẫn một mực khẳng định mình không biết gì.

Chiến tranh kết thúc, bà Tư không nhận cho mình là anh hùng. Bà chỉ cười hiền:
“Tôi chỉ làm điều mình thấy cần làm cho đất nước thôi.”

Sau này, những người lính năm xưa quay lại thăm, mang theo những câu chuyện về sự sống mà bà đã cứu. Với họ, bà Tư không chỉ là một người mẹ, mà còn là “ngọn đèn trong đêm lửa” – âm thầm nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn