Bài viết

Ngọn đèn trong đêm tối

Câu chuyện kể về bà Tư, một người mẹ ở vùng quê trong thời chiến. Mỗi đêm, bà đều thắp một ngọn đèn nhỏ trước hiên nhà để chờ tin con trai ngoài mặt trận. Ngọn đèn ấy không chỉ là biểu tượng của tình mẫu tử mà còn là niềm tin vào ngày chiến thắng.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Huỳnh Lý Kim Hưng (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng cũng có những người âm thầm chịu đựng nỗi nhớ thương và lo lắng ở hậu phương. Họ là những người mẹ, người vợ, người chị ngày đêm mong ngóng tin tức của người thân. Câu chuyện về bà Tư và ngọn đèn nhỏ trước hiên nhà là một câu chuyện cảm động của một thời hoa lửa.

Bà Tư sống ở một làng quê ven sông. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi con trai là Hải khôn lớn. Khi đất nước cần, Hải tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, bà cố gắng mỉm cười nhưng đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.

Từ ngày Hải ra mặt trận, ngôi nhà nhỏ trở nên vắng vẻ hơn. Ban ngày bà làm việc trên đồng ruộng, chăm sóc mảnh vườn sau nhà. Đêm xuống, khi mọi người đã ngủ, bà lại ngồi bên ngọn đèn dầu, lặng lẽ nhớ về con trai.

Người dân trong làng dần quen với hình ảnh ấy. Hầu như đêm nào ngọn đèn trước hiên nhà bà Tư cũng sáng. Có người hỏi tại sao bà không đi nghỉ sớm cho đỡ mệt, bà chỉ nhẹ nhàng đáp rằng bà muốn để ngọn đèn sáng để nếu một ngày nào đó con trai trở về vào ban đêm, con sẽ nhìn thấy ánh sáng mà tìm được đường về nhà.

Thời gian trôi qua, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những lá thư từ mặt trận gửi về không còn đều đặn như trước. Có những tháng liền bà không nhận được tin tức nào của con. Mỗi lần như vậy, nỗi lo trong lòng bà lại tăng lên. Thế nhưng bà vẫn kiên trì thắp đèn mỗi tối, như một cách gửi gắm niềm tin và hy vọng.

Một đêm mưa lớn, gió thổi mạnh làm ngọn đèn nhiều lần suýt tắt. Bà Tư ngồi che chắn cho ngọn lửa nhỏ. Nhìn ánh đèn leo lét trong bóng tối, bà thầm cầu mong con trai và những người lính ngoài mặt trận được bình an.

Rồi ngày mà bà mong đợi cũng đến. Chiến tranh kết thúc. Một buổi chiều, khi bà đang quét sân, một người thanh niên mặc bộ quân phục đã sờn vai bước qua cổng. Đó chính là Hải. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Những giọt nước mắt xúc động lăn dài trên khuôn mặt đã đầy nếp nhăn của người mẹ.

Tối hôm ấy, ngọn đèn vẫn được thắp sáng như mọi ngày. Nhưng lần này, nó không còn là ánh đèn của sự chờ đợi mà là ánh đèn của niềm vui đoàn tụ. Cả ngôi nhà ngập tràn tiếng cười sau bao năm xa cách.

Câu chuyện về ngọn đèn trong đêm tối là biểu tượng đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng. Trong một thời hoa lửa đầy gian khó, những người mẹ như bà Tư đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho những người con nơi chiến trường. Chính tình yêu thương và niềm tin ấy đã góp phần làm nên sức mạnh giúp dân tộc vượt qua những năm tháng thử thách và giành được hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn