Ngọn Đèn Trong Đêm Trực
Câu chuyện kể về một đêm trực của người lính thông tin trong thời chiến. Giữa bom đạn và bóng tối của rừng núi, ngọn đèn nhỏ bên máy liên lạc đã giúp anh và đồng đội giữ vững nhiệm vụ, bảo đảm thông tin cho đơn vị.
Năm 1971, Trần Văn Khánh là chiến sĩ thông tin trong một đơn vị bộ đội đóng quân ở vùng rừng núi. Nhiệm vụ của anh là trực máy liên lạc, đảm bảo mọi mệnh lệnh từ cấp trên được truyền đi kịp thời.
Căn hầm thông tin của đơn vị được đào sâu dưới đất, chỉ vừa đủ chỗ cho vài người làm việc. Trong hầm có một chiếc bàn gỗ nhỏ, một máy điện đài và một ngọn đèn dầu luôn được thắp sáng.
Một đêm nọ, trời mưa lớn, gió rít qua tán rừng. Khánh đang trực máy thì từ xa vang lên tiếng máy bay. Chỉ ít phút sau, tiếng bom nổ dội xuống khu vực gần đó làm mặt đất rung chuyển.
Bụi đất rơi lả tả xuống mái hầm. Nhưng Khánh vẫn ngồi trước máy điện đài, tai chăm chú nghe tín hiệu. Một thông báo khẩn từ đơn vị phía trước cần được chuyển ngay về sở chỉ huy. Ánh đèn dầu nhỏ chiếu lên khuôn mặt đầy bụi đất của anh. Khánh nhanh chóng ghi lại tín hiệu rồi truyền đi từng dòng thông tin.
Sau một lúc, tín hiệu phản hồi từ sở chỉ huy đã nhận được. Nhiệm vụ hoàn thành.
Khi tiếng bom đã xa dần, Khánh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn ngọn đèn dầu đang cháy lặng lẽ bên cạnh và chợt nghĩ rằng chính những ánh đèn nhỏ như thế đã giúp những người lính giữ vững liên lạc và niềm tin giữa những ngày tháng khốc liệt.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, Trần Văn Khánh nói rằng:
“Trong chiến tranh, đôi khi chỉ một ngọn đèn nhỏ cũng đủ để soi sáng trách nhiệm và lòng dũng cảm của người lính.”


