Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Câu chuyện tái hiện lại một lát cắt nhỏ nhưng đầy xúc động của cuộc kháng chiến chống Mỹ, nơi những con người trẻ tuổi đã sống, chiến đấu và hy sinh trên tuyến đường Trường Sơn. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt của bom đạn, tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày chiến thắng đã trở thành ánh sáng dẫn đường — như “ngọn đèn” không bao giờ tắt trong đêm dài chiến tranh.

Thái Nguyên10/04/2026Liên đội Trường THCS Đỗ Cận (Liên đội Trường THCS Đỗ Cận)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, cô gái trẻ Nguyễn Thị Lành vừa tròn 19 tuổi đã xung phong gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của đơn vị cô là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt trên tuyến đường Trường Sơn — huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí vào miền Nam.

Những ngày ở Trường Sơn, bom đạn dội xuống gần như không ngớt. Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên đầu; ban đêm, cả đơn vị lại lặng lẽ ra đường làm nhiệm vụ. Không có ánh điện, chỉ có những chiếc đèn dầu nhỏ được che chắn cẩn thận để không bị lộ.

Một đêm mưa rừng tầm tã, đơn vị của cô nhận lệnh khẩn: phải thông đường trước 3 giờ sáng để đoàn xe kịp vượt qua. Một hố bom lớn vừa bị đánh sập, đất đá vùi kín lối đi. Trong lúc mọi người đang khẩn trương làm việc, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ ở gần đó.

Sau tiếng nổ, khói bụi mù mịt. Khi tỉnh lại, cô Lành nhận ra người bạn thân nhất của mình — chị Hương — đã bị thương nặng. Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu, chị Hương nắm chặt tay cô, giọng yếu ớt:

“Lành ơi… đừng để đường tắc… xe chưa qua là mình chưa được nghỉ…”

Nói rồi, chị lịm đi.

Nén đau thương, cô Lành cùng đồng đội tiếp tục làm việc suốt đêm. Đôi tay rớm máu vì cuốc đá, nhưng không ai dừng lại. Chiếc đèn dầu nhỏ được đặt giữa con đường như một điểm tựa tinh thần. Nó soi sáng từng nhát cuốc, từng bước chân, và cả những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Đúng 2 giờ 50 phút sáng, con đường được thông. Đoàn xe nối đuôi nhau lăn bánh qua trong màn đêm, mang theo hy vọng và sức mạnh vào chiến trường miền Nam.

Khi chiếc xe cuối cùng đi qua, cô Lành quay lại, nhìn chiếc đèn dầu vẫn còn cháy. Ngọn lửa nhỏ ấy như thay lời của chị Hương — vẫn đang âm thầm soi sáng con đường Tổ quốc.

Sau chiến tranh, mỗi lần nhắc lại, bà Lành luôn nói:

“Chúng tôi không ai nghĩ mình là anh hùng. Chỉ là khi Tổ quốc cần, thì mình đứng lên thôi. Nhưng có những ngọn đèn… đã cháy mãi trong tim.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn