Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
ăm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, ở một bản nhỏ vùng núi phía Bắc có một chàng trai tên là Lâm. Mới 18 tuổi, Lâm tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ giao liên trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, ở một bản nhỏ vùng núi phía Bắc có một chàng trai tên là Lâm. Mới 18 tuổi, Lâm tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ giao liên trên tuyến đường Trường Sơn.
Công việc của Lâm là dẫn đường, chuyển thư và tiếp tế cho bộ đội. Những con đường rừng hiểm trở, bom đạn rình rập, nhưng Lâm chưa bao giờ chùn bước. Trong ba lô của anh lúc nào cũng có một chiếc đèn dầu nhỏ – món quà mẹ trao trước ngày lên đường.
Một đêm mưa rừng tầm tã, Lâm nhận nhiệm vụ khẩn: đưa một bức điện quan trọng tới đơn vị phía trước. Bom địch vừa rải xong, cây rừng đổ ngổn ngang. Đường mòn bị xóa dấu.
Không có ánh sáng, không thể đi tiếp.
Lâm lấy chiếc đèn dầu ra, châm lửa. Ánh sáng nhỏ bé le lói giữa rừng đêm. Đồng đội ngăn lại:
– “Đốt đèn lúc này nguy hiểm lắm!”
Nhưng Lâm nói:
– “Nếu không đi, đơn vị phía trước sẽ gặp nguy hiểm.”
Anh dùng chiếc đèn soi đường, từng bước băng qua rừng. Đúng lúc gần đến nơi, một trận bom nữa dội xuống. Lâm bị thương nặng, nhưng vẫn ôm chặt bức điện trong tay.
Khi đồng đội tìm thấy, chiếc đèn đã tắt, nhưng bức điện vẫn nguyên vẹn.
Nhờ bức điện đó, đơn vị kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh được tổn thất lớn.
Sau này, đồng đội kể lại:
“Ánh đèn của Lâm tuy nhỏ, nhưng đã soi sáng cả một con đường sống cho đơn vị.”



