Ngọn Đèn Trong Địa Đạo Củ Chi
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Địa đạo Củ Chi là hệ thống đường hầm chiến đấu và sinh hoạt kiên cường của quân dân miền Nam. Nơi đây diễn ra những hoạt động bí mật: chiến đấu, nuôi giấu cán bộ, chữa thương và tiếp tế trong lòng đất. Câu chuyện kể về một người chiến sĩ trẻ giữ ngọn đèn dầu trong lòng địa đạo giữa những trận càn ác liệt.
Đất Củ Chi lặng như thinh,
Mà trong lòng đất là hình chiến khu.
Bom rơi tưởng đã mịt mù,
Ai hay dưới đó vẫn ru nhịp đời.
Đường hầm sâu giữa đất trời,
Uốn quanh như mạch không rời quê hương.
Người đi trong chốn chiến trường,
Nhưng chân lại bước giữa đường bóng đêm.
Có chàng chiến sĩ trẻ tên,
Soi đèn dẫn lối trong đêm địa tầng.
Ngọn dầu nhỏ giữa gian truân,
Mà soi cả một tinh thần sắt son.
Bên trên địch kéo từng cơn,
Xe tăng, bộ binh dập dồn càn qua.
Nhưng trong lòng đất quê nhà,
Tiếng người vẫn gọi như là bình yên.
Kho gạo, kho thuốc, kho tin,
Tất cả nằm dưới đất im lặng này.
Có khi nghe tiếng run rầy,
Mà không để lộ một giây yếu lòng.
Địa đạo như một dòng sông,
Chảy trong lòng đất mà không thấy hình.
Người đi giữ vững niềm tin,
Giữ từng nhịp sống, giữ gìn tự do.
Có lần địch thả hơi độc,
Khói tràn xuống tận đường hầm sâu hun.
Mọi người nín thở tạm dừng,
Dùng khăn ướt giữ từng vùng hơi cay.
Ngọn đèn vẫn cháy đêm ngày,
Dù cho gió tắt, dù rày hiểm nguy.
Bởi trong ánh sáng li ti,
Là niềm hy vọng bước đi không rời.
Có người bị thương kịp thời,
Được đưa xuống tận nơi người cứu thương.
Có người tiếp tục lên đường,
Mang tin chiến thắng giữa vùng đất sâu.
Bao năm đất vẫn còn đau,
Nhưng địa đạo hóa màu tự hào chung.
Một thời lửa đạn anh hùng,
Sáng trong lòng đất vô cùng kiên trung.
Ngày nay mở cửa tham quan,
Người về lại nhớ gian nan một thời.
Nghe trong lòng đất chơi vơi,
Vẫn còn tiếng bước của người năm xưa.
Ngọn đèn nhỏ giữa mịt mờ,
Không chỉ soi sáng mà còn niềm tin.
Giữa bao khói lửa chiến chinh,
Vẫn còn một ánh bình minh trong lòng.



