“Ngọn đèn trong hầm”
Một người lính thông tin kể về những đêm giữ liên lạc trong lòng đất, nơi một ngọn đèn nhỏ trở thành hy vọng giữa bom đạn và bóng tối.
Tôi là Phạm Quốc Dũng, lính thông tin.
Công việc của tôi không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào, nhưng lại giữ một thứ quan trọng không kém: đường dây liên lạc.
Chúng tôi làm việc trong những căn hầm sâu dưới đất.
Ở đó, luôn có một ngọn đèn dầu.
Ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để nhìn thấy nhau, và để tin rằng mình vẫn còn sống.
Một đêm, mưa lớn. Bom dội xuống như xé nát cả mặt đất. Đường dây bị đứt.
“Tổ 3 đi nối dây!” — lệnh vang lên.
Tôi và anh Bình nhận nhiệm vụ.
Chúng tôi bò ra khỏi hầm, lần theo sợi dây giữa bùn đất và hố bom. Sấm chớp sáng lên từng hồi, soi rõ cả những thân cây cháy dở.
“Giữ chắc đầu dây!” — anh Bình hét.
Tôi gật đầu.
Chúng tôi nối được gần xong thì một quả bom nổ gần đó. Đất đá đổ xuống. Tôi bị hất văng.
Khi tôi tỉnh lại, trời đã yên hơn.
Tôi gọi:
“Anh Bình!”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ còn sợi dây đã được nối lại, và tín hiệu trong máy vẫn chạy.
Tôi hiểu.
Anh đã hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi quay về hầm, ngồi trước chiếc máy liên lạc. Ngọn đèn dầu vẫn cháy.
Ánh sáng ấy hôm đó bỗng trở nên khác lạ.
Nó không chỉ là ánh sáng.
Mà là ký ức.
Là sự hy sinh.
Và là lời nhắc rằng, dù trong bóng tối sâu nhất, con người vẫn có thể thắp lên một điều gì đó không bao giờ tắt.



