Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM

Chiến tranh có thể phá hủy nhiều thứ nhưng không thể dập tắt khát vọng học tập. Trong những năm tháng bom đạn, nhiều lớp học đặc biệt vẫn được duy trì dưới hầm trú ẩn. Đó là minh chứng cho ý chí vượt khó của thầy và trò Việt Nam.

Lâm Đồng08/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa vào những trang hồi ức, nhưng mỗi khi ngắm nhìn ngọn đèn bão bằng đồng treo nơi góc sân, lòng ông Đức lại bồi hồi nhớ về những năm tháng tuổi hai mươi. Giữa cái tĩnh lặng của cuộc sống thanh bình hôm nay, tâm trí người cựu binh già lại ngược dòng thời gian, băng qua những cánh rừng đại ngàn để trở về với một góc hang đá ẩm ướt ở túi bom Quảng Bình năm 1967 — nơi có một ngọn đèn chưa bao giờ tắt trong những đêm dài hỏa tuyến.

Mạch máu ngầm trong lòng đá

Năm 1967, tuyến đường chiến lược 15A qua địa bàn Quảng Bình bị không quân Mỹ đánh phá ngày đêm hòng chặt đứt sự chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Giữa một vùng núi non hiểm trở, một hang đá tự nhiên nằm sâu trong lòng vách núi dựng đứng được trưng dụng làm "Trạm phẫu thuật tiền phương 14".

Gọi là trạm phẫu thuật, nhưng bên trong hang chỉ có vài chiếc giường tre ghép vội, những hòm xi-măng đựng dụng cụ y tế và thuốc men dã chiến. Ông Đức ngày ấy là một chiến sĩ công binh, vừa bị thương ở bả vai sau một trận phá bom nổ chậm mở đường, được đưa về đây điều trị.

Giữa bóng tối mịt mùng và cái lạnh lẽo của hang đá, thứ duy nhất mang lại hơi ấm và hy vọng cho những người lính bị thương là ngọn đèn dầu hỏa tự chế, làm từ vỏ chai thuốc thủy tinh và chiếc bấc bện bằng sợi vải màn. Người giữ ngọn đèn ấy là chị Hà — nữ bác sĩ có đôi mắt bồ câu hiền hậu, quê ở thành phố cảng Hải Phòng, người đã tình nguyện xung phong vào tuyến lửa.

"Hang đá thì tối, bom đạn thì rát, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh đèn của cô Hà là anh em chúng tôi biết mình còn sống," ông Đức khẽ nheo mắt nhớ lại.

Trận chiến dưới ánh đèn leo lét

Đêm mùa đông năm ấy, trời mưa tầm tã, đường rừng trơn trượt. Phía ngoài cửa hang, tiếng bom nổ chậm ì ầm rung chuyển cả vách đá. Đúng lúc đó, một chiếc cáng thương được khiêng vội vào. Đó là anh Lực, đội trưởng đội rà phá bom mìn, bị dập nát đôi chân do trúng bom bi, máu chảy xối xả nhuộm đỏ cả tấm ga giường tre."Bác sĩ Hà! Phải phẫu thuật gấp, không thể đợi chuyển lên tuyến trên được nữa!" Tiếng anh y tá hộ lý hét lên trong hơi thở gấp gáp. Căn hang lúc này rung lên bần bật theo từng đợt oanh tạc của máy bay B-52 ngoài cửa rừng. Sức ép của bom khiến đất đá trên trần hang rơi xuống rào rào. Điện máy phát bị hỏng, xung quanh chìm vào bóng tối đậm đặc. Giữa lằn ranh sinh tử, chị Hà không một chút hoảng loạn. Chị quay sang phía Đức — người thương binh duy nhất còn một cánh tay lành lặn:

"Đức! Em giúp chị giữ ngọn đèn. Phải thật vững, không được để tắt, cũng không được để run!"

Đức gật đầu, bước đến bên bàn mổ dã chiến. Anh dùng cánh tay trái còn lành lặn của mình nâng cao ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng vọt, nhỏ nhoi hắt lên gương mặt kiên định nhưng đầm đìa mồ hôi của vị bác sĩ trẻ và thân hình đang co giật vì đau đớn của người đồng đội.

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu như muốn xé toạc trần hang, tiếng dao kéo va vào nhau leng keng. Mỗi lần bom nổ gần, vách đá chao đảo, Đức lại dồn hết sức bình sinh, lấy thân mình che chắn phía đầu gió, giữ cho ngọn lửa không bị bạt đi. Tay anh mỏi nhừ, vết thương ở vai trái bắt đầu nứt ra, máu rỉ qua lớp băng gạc đau nhói, nhưng đôi bàn tay nâng đèn của anh vẫn bất động như một bức tượng đồng.

Dưới ánh đèn leo lét ấy, bác sĩ Hà bình tĩnh thực hiện từng mũi khâu, từng đường kéo giành giật sự sống cho anh Lực từ tay tử thần. Hai tiếng đồng hồ trôi qua dài như một thế kỷ. Khi mũi khâu cuối cùng hoàn thành cũng là lúc tiếng còi báo động dứt, ngoài cửa hang, những tia nắng bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu rọi qua làn sương mờ. Anh Lực đã qua cơn nguy kịch.

Chị Hà thở phào, nhìn sang Đức, quệt vội vệt máu bám trên trán rồi mỉm cười: "Cảm ơn em, ngọn đèn của em sáng lắm!"

Ánh sáng bất tử của thời gian

Mấy chục năm ròng rã đi qua, những người lính, những người bác sĩ bước ra từ căn hang hỏa tuyến năm nào giờ người còn, người mất. Chị Hà đã nằm lại mảnh đất miền Trung trong một trận bom càn quét một năm sau đó, khi đang trên đường đi cứu chữa thương binh. Anh Lực may mắn sống sót, trở về quê hương với đôi chân giả nhưng luôn tự hào về những năm tháng hiến dâng.

Ông Đức bây giờ đã là một ông lão tóc bạc phơ như cước. Hằng năm, cứ vào ngày thương binh liệt sĩ, ông lại cẩn thận lau chùi chiếc đèn bão cũ, châm dầu và thắp lên một ngọn lửa nhỏ. Nhìn ánh lửa bập bùng cháy trong đêm thanh bình, ông Đức như thấy lại dáng hình thân thương của chị Hà, thấy lại nụ cười của những người đồng đội tuổi mười chín, đôi mươi dưới căn hang đá ẩm ướt năm nào.

Ngọn đèn trong hang năm ấy không chỉ thắp sáng một ca mổ dã chiến, không chỉ soi đường cho những bước chân chiến sĩ ra trận, mà nó đã trở thành ngọn đèn tâm thức — một thứ ánh sáng bất tử của thời hoa lửa, giữ cho lòng thế hệ hôm nay luôn ấm áp và biết ơn trước sự hy sinh cao cả của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn