Ngọn Đèn Trong Hầm
Nguyễn Thị Tuyết từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong tại Quảng Bình. Trong những năm chiến tranh ác liệt, cô cùng đồng đội sống và làm việc trong những căn hầm nhỏ, giữ cho tuyến đường vận tải luôn thông suốt.
Những năm chiến tranh, Quảng Bình là vùng đất hứng chịu nhiều trận bom ác liệt. Trong một khu rừng gần tuyến đường vận tải, Nguyễn Thị Tuyết cùng đội thanh niên xung phong dựng một căn hầm nhỏ làm nơi trú ẩn.
Trong hầm luôn có một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng ấy vừa đủ để mọi người ghi chép công việc và chuẩn bị cho những ca trực đêm.
Công việc của Tuyết và đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường và hướng dẫn các đoàn xe đi qua an toàn. Có khi vừa lấp xong một đoạn đường thì bom lại rơi xuống.
Những lúc như vậy, họ lại bắt tay làm lại từ đầu.
Đêm đến, sau khi công việc tạm ổn, mọi người ngồi quanh ngọn đèn trong hầm kể chuyện quê nhà. Những câu chuyện nhỏ bé giúp họ quên đi mệt mỏi.
Sau chiến tranh, Tuyết trở về quê và làm việc tại địa phương. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh đèn dầu, cô lại nhớ đến những ngày tháng sống trong căn hầm nhỏ giữa thời hoa lửa.



