Ngọn Đèn Trong Hầm
Câu chuyện ghi lại ký ức của nhân chứng Trần Thị Lan – một cô gái thanh niên xung phong trong những năm chiến tranh. Giữa bom đạn và gian khổ, cô cùng đồng đội giữ vững con đường tiếp tế, thắp lên hy vọng cho tiền tuyến và niềm tin vào ngày hòa bình.
Tôi là Trần Thị Lan. Khi chiến tranh nổ ra ác liệt, tôi mới mười chín tuổi. Ngày rời quê tham gia đội thanh niên xung phong, tôi chỉ mang theo một chiếc balô nhỏ, vài bộ quần áo và bức ảnh gia đình.
Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ thông tuyến đường vận chuyển. Con đường ấy ngày nào cũng bị bom cày xới. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm chúng tôi lại ra san lấp hố bom, dẫn xe qua.
Có những đêm mưa rừng tầm tã. Bùn đất dính đầy chân tay, áo quần ướt lạnh. Nhưng chẳng ai than vãn. Chúng tôi chỉ cười với nhau rồi tiếp tục làm việc dưới ánh đèn dầu nhỏ trong hầm đất.
Tôi còn nhớ một đêm, máy bay bất ngờ quay lại ném bom. Cả đội phải chui xuống hầm trú ẩn. Đất đá rung chuyển, bụi bay mù mịt. Trong ánh đèn leo lét, tôi nhìn thấy gương mặt lấm lem của đồng đội, nhưng trong mắt họ vẫn sáng lên một niềm tin kỳ lạ.
Sau trận bom, chúng tôi lại bò lên mặt đất. Con đường bị phá nát, nhưng xe vận tải sắp tới. Không ai bảo ai, tất cả cùng lao vào lấp hố bom, chặt cây làm cầu tạm.
Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, chúng tôi đứng hai bên đường vẫy tay. Người lái xe thò đầu ra cửa sổ, giơ ngón tay cái lên cười. Khoảnh khắc ấy khiến mọi mệt nhọc tan biến.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn nhớ rõ ánh sáng của ngọn đèn dầu trong hầm đất ngày ấy. Nó nhỏ bé, nhưng đủ để soi sáng cho chúng tôi đi qua những ngày tháng khó khăn nhất của một thời hoa lửa.


