Ngọn Đèn Trong Hầm
"Ngọn Đèn Trong Hầm Mỗi lần mất điện vì mưa bão, tôi lại nhớ đến lời kể của ông nội về một ngọn đèn dầu nhỏ trong những năm tháng chiến tranh. Ông nói, ánh sáng của ngọn đèn ấy không chỉ để soi đường mà còn để giữ niềm tin. Đó là những ngày bom đạn dội xuống liên tục. Ban ngày, mọi người đào hầm, tải đạn, cứu thương. Ban đêm, trong căn hầm nhỏ lợp bằng gỗ và đất, một ngọn đèn dầu leo lét được thắp lên. Ánh sáng ấy soi những lá thư gửi từ tiền tuyến, soi từng mũi kim vá lại chiếc áo đã sờn vai của người lính, và soi cả những trang vở của lũ trẻ vẫn cố gắng học chữ giữa tiếng máy bay gầm rú. Có một lần, trận bom kéo dài suốt nhiều giờ. Khi mọi người bước ra khỏi hầm, nhiều ngôi nhà chỉ còn là đống gạch vụn. Thế nhưng, điều đầu tiên ông làm không phải là tìm lại đồ đạc, mà là dựng lại ngọn đèn dầu. Ông bảo: “Chừng nào còn ánh sáng, chừng đó còn hy vọng.” Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Những con đường đất ngày nào đã thành đường nhựa, những cánh đồng cháy xém vì bom đạn nay phủ một màu xanh. Ngọn đèn dầu cũ không còn được sử dụng, nhưng ông vẫn giữ gìn cẩn thận trên chiếc tủ gỗ như một kỷ vật vô giá. Ngày ông mất, cả gia đình lau sạch lớp bụi trên ngọn đèn rồi đặt cạnh di ảnh. Tôi chợt hiểu rằng, điều ông muốn truyền lại không phải là một món đồ cũ, mà là tinh thần không khuất phục trước gian khó. Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng tôi không còn phải đối mặt với bom rơi hay tiếng còi báo động. Nhưng thế hệ trẻ vẫn có những “mặt trận” của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo và góp sức xây dựng quê hương. Mỗi người đều có thể thắp lên một “ngọn đèn” của trách nhiệm, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến. Ngọn đèn trong hầm năm ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn đang soi đường cho những thế hệ hôm nay và mai sau."



