NGỌN ĐÈN TRONG HẦM BÍ MẬT
Có những ánh sáng không rực rỡ nhưng đủ soi đường cho cả một thế hệ. Với tôi, ngọn đèn dầu nhỏ trong căn hầm bí mật năm xưa là một ánh sáng như thế.
Trong một lần tham gia hoạt động về nguồn cùng Đoàn Thanh niên, tôi được nghe một bác cựu chiến binh kể về những năm tháng hoạt động cách mạng trong lòng đất.
Ngày ấy, gia đình bác có một căn hầm bí mật được đào ngay dưới nền nhà. Hầm không lớn, chỉ đủ cho vài người trú ẩn và làm việc. Cửa hầm được ngụy trang rất kín, bên trên vẫn là gian bếp và cuộc sống bình thường của gia đình.
Mỗi khi cán bộ cách mạng đến, gia đình bác lại âm thầm mở cửa hầm để che giấu, bảo vệ.
Trong hầm luôn có một ngọn đèn dầu nhỏ.
Ánh sáng từ ngọn đèn không chỉ giúp mọi người nhìn thấy nhau mà còn giúp cán bộ viết tài liệu, đọc thư và trao đổi công việc.
Có những đêm, tiếng bước chân của quân địch vang lên ngay bên ngoài. Tất cả mọi người phải im lặng tuyệt đối.
Ngọn đèn được tắt đi.
Trong bóng tối, ai cũng nín thở chờ đợi.
Có lần, địch nghi ngờ và lục soát ngôi nhà. Chúng đi đi lại lại ngay phía trên căn hầm nhưng không phát hiện được điều gì.
Khi nguy hiểm qua đi, ngọn đèn lại được thắp lên.
Bác kể rằng mỗi lần ánh sáng ấy xuất hiện, mọi người lại cảm thấy yên tâm hơn.
Sau chiến tranh, căn hầm được giữ lại như một chứng tích lịch sử.
Ngọn đèn dầu năm xưa cũng được gia đình cất giữ.
Nhìn ngọn đèn nhỏ bé ấy, tôi chợt hiểu rằng trong chiến tranh, có những người không cầm súng nhưng vẫn góp phần bảo vệ cách mạng bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Ngọn đèn trong hầm bí mật đã cháy lên giữa bóng tối của chiến tranh, soi sáng niềm tin của những người con Việt Nam vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Ngày nay, thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong những ngôi nhà đầy đủ ánh sáng, được học tập và tự do theo đuổi ước mơ.
Bởi vậy, chúng tôi càng phải biết trân trọng những người đã từng giữ lấy một ngọn đèn nhỏ giữa những năm tháng tối tăm nhất của lịch sử.



