Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM BÍ MẬT

“Chiến tranh qua rồi, nhưng những ký ức ấy không bao giờ quên. Nhờ những hy sinh ngày đó, chúng ta mới có cuộc sống yên bình hôm nay.”

Thái Nguyên08/04/2026Bàn Thị Hồng (Trường TH Hồng Tiến I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trong lòng đất tối vẫn sáng lên niềm tin
Một ngọn đèn nhỏ mà ấm cả chiến trường
Có những con người lặng lẽ phi thường
Giữ mạch sống cho quê hương ngày khói lửa…”

Tại vùng đất Củ Chi năm xưa, nơi được mệnh danh là “đất thép thành đồng”, có một người phụ nữ bình dị – Trần Thị Hòa, sinh năm 1945, đã dành cả tuổi thanh xuân sống và chiến đấu trong lòng đất.

Khi mới 20 tuổi, bà Hòa tham gia lực lượng du kích địa phương. Công việc của bà là chăm sóc thương binh và giữ liên lạc trong hệ thống địa đạo chằng chịt dưới lòng đất.

“Ban ngày địch càn quét, bom đạn dội xuống không ngớt. Chúng tôi phải xuống hầm sâu, chỉ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ để làm việc”, bà kể.

Trong không gian chật hẹp, thiếu ánh sáng và không khí, bà cùng đồng đội vẫn kiên trì cứu chữa cho những chiến sĩ bị thương. Có người mất máu quá nhiều, có người bị bỏng nặng vì bom napalm, nhưng tất cả đều được chăm sóc bằng những dụng cụ thô sơ nhất.

Một đêm, khi đang điều trị cho một chiến sĩ bị thương nặng, địa đạo bị phát hiện. Địch dùng chó nghiệp vụ và bom khói để truy tìm. Khói tràn vào hầm khiến nhiều người ngạt thở.

“Lúc đó tôi chỉ kịp lấy khăn ướt bịt mũi cho thương binh rồi dẫn mọi người di chuyển sang nhánh hầm khác. Nếu chậm một chút thôi là không ai sống sót”, bà nhớ lại.

Những ngày sống dưới lòng đất kéo dài hàng tháng, thậm chí hàng năm. Không ánh mặt trời, không khí ngột ngạt, nhưng ý chí của họ chưa bao giờ tắt.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Hòa trở về cuộc sống đời thường, mở một quán nhỏ buôn bán. Ít ai biết rằng người phụ nữ giản dị ấy từng là “ngọn đèn” giữ sự sống cho biết bao chiến sĩ trong những năm tháng khốc liệt.

Giờ đây, mỗi lần nhắc lại quá khứ, bà chỉ nhẹ nhàng nói:

“Chiến tranh qua rồi, nhưng những ký ức ấy không bao giờ quên. Nhờ những hy sinh ngày đó, chúng ta mới có cuộc sống yên bình hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn