Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM CHỈ HUY

Tuyên Quang03/08/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người lính từng đi qua bom đạn, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Năm ấy, một đơn vị bộ đội hành quân vào chiến trường Trường Sơn. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ vừa tròn hai mươi tuổi, quê ở một vùng quê nghèo phía Bắc. Trước ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một chiếc khăn tay đã cũ và dặn: "Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con luôn sống tử tế với đồng đội."

Cuộc hành quân kéo dài hàng tháng trời. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm băng rừng vượt suối. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn vài nắm cơm vắt với muối vừng, uống nước suối để cầm hơi. Đôi chân ai cũng rớm máu vì vắt cắn, vì đá sắc cứa vào. Nhưng không ai than vãn. Họ động viên nhau bằng những câu hát, bằng những câu chuyện về quê hương và lời hẹn ngày đất nước thống nhất.

Một đêm mưa lớn, hầm chỉ huy của đơn vị vẫn sáng lên bởi một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh đèn leo lét ấy không chỉ để người chỉ huy nghiên cứu bản đồ mà còn là nơi những người lính trẻ quây quần viết thư về gia đình.

Chàng chiến sĩ trẻ cũng ngồi lặng lẽ viết vài dòng gửi mẹ:

"Mẹ ơi! Con vẫn khỏe. Đừng lo cho con. Nếu mai này con chưa thể trở về thì mẹ cũng đừng buồn. Con tin ngày hòa bình sẽ đến, và khi ấy, những đứa trẻ sẽ được lớn lên trong tiếng chim hót chứ không phải tiếng bom rơi."

Anh gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo vì chưa có điều kiện gửi đi.

Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn dội xuống liên tiếp, khói lửa mịt mù. Người chiến sĩ trẻ đã cùng đồng đội giữ vững trận địa đến những phút cuối cùng. Anh bị thương rất nặng nhưng vẫn cố dìu một đồng đội khác vào nơi an toàn.

Khi đồng đội quay lại tìm, anh đã nằm lại bên một gốc cây giữa chiến trường. Trong túi áo vẫn còn nguyên lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội cũ trở lại chiến trường tìm hài cốt của anh. Họ tìm thấy chiếc khăn tay mẹ anh đưa ngày tiễn con và lá thư đã úa màu thời gian. Lá thư được trao tận tay người mẹ già.

Đọc từng dòng chữ của con, bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ nhẹ nhàng vuốt những nét chữ đã nhòe và nói:

"Con không trở về như mẹ mong, nhưng điều con mong đã thành hiện thực. Đất nước mình đã hòa bình."

Những người đồng đội có mặt hôm ấy đều lặng đi. Họ hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của biết bao người, mà còn để lại những nỗi nhớ, những sự chờ đợi kéo dài suốt cả cuộc đời của những người ở lại.

Ngày nay, khi đất nước thanh bình, mỗi lần nhìn thấy những con đường rộng mở, những mái trường đầy ắp tiếng cười, những cánh đồng xanh và những lá cờ đỏ tung bay trong gió, chúng ta càng thấm thía giá trị của hòa bình.

Hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ cha anh.

Có lẽ điều mà những người lính năm xưa mong mỏi nhất không phải là được nhắc đến như những người anh hùng, mà là thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng quá khứ, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, không ngừng học tập, lao động, cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Đó chính là cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã sống, chiến đấu và hy sinh trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn